Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đạo sĩ tản mạn kì – Ám ảnh mỗi khi về quê

Đạo sĩ tản mạn kì – Ám ảnh mỗi khi về quê

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:18 17/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

ai thằng nghe vậy thì hết cả sợ, cười sặc sụa. Nhưng ba thằng vừa dứt tiếng cười thì hai bên vệ đường vang lên tiếng cười khằng khặc phụ họa theo, cả ba đứa im bặt, mặt tái mét. Đi được thêm một quãng, thằng D tự nhiên túm áo em, líu lưỡi lại: “H ơi! Đằng sau mình như có người mày ạ!” Em vội nhìn ra sau thì thấy có một bà trung niên đang bồng đứa bé, đi sau bọn em từ lúc nào, vội bấm thằng N kêu nó thì nó khẽ bảo:”Đ’ phải người đâu! Nó tự nhiên rẽ từ chỗ bụi tre ra, đi theo mình được vài phút rồi!”. Vừa nghe xong thì em sợ run cả chân, nhưng cố bình tĩnh bảo hai thằng :”Bây giờ mình thử rảo bước lên một lúc rồi lại đi thật chậm lại xem thử nó là ma hay người!” Thế là cả ba cùng làm, cứ đi nhanh đi chậm vài lần, nhưng bà kia vẫn cứ bám theo bọn em, vẫn giữ nguyên khoảng cách đấy. Thằng N lúc này đánh bạo, bảo: “Mình quay ngược đường trở lại xem nó làm sao nào, ba thằng cơ mà, sợ đ’ gì ma với cỏ!”. Em với thằng D sợ lắm nhưng anh em sống chết có nhau lẽ nào lại để nó đi một mình, rồi em khẽ lầm nhẩm ba hai một rồi cả ba thằng đồng loạt quay lại, nhưng vừa quay người lại thì hồn vía cả ba bay hết. Ngay sau bọn em chưa đến 1m là “nó”, giờ nhìn kĩ lại thì mới thấy hãi, nó chẳng phải là bà trung niên nào cả, mặt nó trắng trơn như ma Nhật, cái bọc nó ôm trên tay thì còn chưa là “đứa bé”, đó là một cái thai nhi mới được 5-6 tháng là cùng. Em vội giơ cái vòng cổ ra thì nó cứ trơ trơ, đứng nhìn chằm chằm ba thằng. Cả ba thằng sợ xanh mắt mèo, chả hiểu thế nào mà cùng đồng loạt vung cần câu bổ thẳng vào thứ kia.( Như bổ vào không khí ý các thím ợ!) Xong rồi thằng này kéo thằng kia chạy bán sống bán chết, nghe gió vù vù bên tai, chân tưởng như không chạm đất. Không nhớ là chạy bao lâu thì ba thằng dừng lại, vừa dừng lại thì thằng N kinh hãi kêu lên : “Sao mình chạy mãi mà lại về dốc bà Ân thế này bọn mày ơi?”. Em vội nhìn quanh thì thấy rõ ràng là mình lai đứng ở chỗ vườn nhãn cũ, còn chưa kịp hoàn hồn thì em gào lên, nhận ra cái thứ kia đang từ từ bước đến chỗ ba thằng, em vội kéo bọn nó dậy rồi đùn cho chạy lên, em chạy đằng sau, nó vẫn đi sát chỉ cách em có vài bước, đang chạy thì em cuống chân ngã lăn ra, toạn cả đầu gối, máu tèm lem hết cả. Thằng D vội phanh lại, cúi xuống hỏi em sao không thì em đau quá không kêu được, xua xua tay bảo bọn nó chạy nhanh. Thằng D thấy em ngã be bét mà vẫn nghĩ cho anh em thì nó như phát cuồng , rút cái dép dưới chân ra, xồ vào con ma, gầm lên : “ĐMM đánh bạn tao! Để bố cho mày xem thằng nào sợ thằng nào nhé!”, thằng N cũng chằng vừa, lấy cái kìm ra nhảy bổ vào, hét lên :”Oánh bỏ mẹ nó đi! Nhằm vào cái con con (cái thai nhi) kia mà tẩn!” . Nhưng hai thằng vừa lao đến thì nó đã kêu ré lên rồi chạy vào trong vườn nhãn, sau đó thì mất hút trong màn đêm. Đến bây giờ nhớ lại, em vẫn còn thấy cảm động hai thằng, ví thử như chúng nó ham sống quên nghĩa mà bỏ luôn em lại đấy thì đâu còn cái ngày hôm nay để em ngồi đây chém gió với các thím! Em biết là thằng D từ bé rất nhát ma nhưng hôm đó nó sẵn sàng vì em mà đánh luôn cả một thứ mà nó biết mình sẽ thua.

Nhân đây, tao muốn nói : Tao mang ơn mày suốt đời D ạ, nếu có kiếp sau thì tao lại xin được làm anh em với mày, ku nhát chết.

Phụ chuyện: Thể theo yêu cầu của các thím, em xin viết lại một số điều mà thằng Việt dạy em lại cho các thím. Thực sự thì đó là những điều rất đơn giản mà bố mẹ ông bà các thím hay dặn khi đi xa nhưng chắc cũng có nhiều người bỏ ngoài tai.

1. Đến nơi như đền chùa, miếu mạo thì đừng có ham hái lộc mà bẻ một đống vác về. Chùa chiền là nơi linh thiêng, mình tốt nhất là đừng dây vào, tránh đi cũng chẳng ai bảo mình nhát.

2. Những nơi núi đồi cao chót vót, trơ chọi không có núi khác tự lưng,nhìn từ xa không thấy hùng vĩ mà lại thấy rợn người, quanh năm âm u, ít dấu chân người thì rất có khả năng đó là “Đại bản doanh” của một lũ mà ai cũng biết đó. (Cái nì thì nhiều thím hay đi chơi, dã ngoại ở vùng rừng núi sẽ nhận thấy. Có bao giờ đứng trước những quả núi cao không thấy đỉnh, cảm giác nhìn là thấy hào khí trong lòng dâng lên, muốn chinh phục ngay. Nhưng cũng đứng trước một ngọn núi khác cũng cao không thấy đỉnh, đường lên có khi còn khoai hơn, nhưng vừa nhìn đã thấy rùng mình, khó chịu, chỉ muốn đi sớm khỏi chỗ này!)

3. Vào những chỗ như bãi tha ma thì nên kính cẩn, tránh động chạm, cũng đừng khấn vái hứa suông với người chết.Hay như bãi chiến trường xưa, đặc biệt là những bãi chiến trường cổ, nơi hai quân phục kích nhau chết hại rất nhiều thì chính là nơi tập trung nhiều oán khí, vào đây mà không cẩn thận thì thầy phù thủy tàng tàng cũng hết đường về chứ không nói người thường như mình! Vào đó thì tốt nhất nên mang theo vàng hương, hoa quả, rượu để cúng vong hồn tử sĩ (Chẳng cần nhiều làm gì, chỉ cần vài ba chén rượu với ít đồ cúng, quan trọng là mình phải có lòng biết ơn tới những người đã vùi thây ở đây để có mình ngày hôm nay), nếu ai có lòng thì viết một b