Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao ???

Trong Xóm Có Vong Em Phải Làm Sao ???

Tác giả: Đang cập nhật

Ngày cập nhật: 00:17 17/12/2015

Lượt xem: 134770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/770 lượt.

c càng dày thêm. Tại sao? Vì sao? Mới đây còn chén chú chén anh mà, làm sao có thể như thế được, tương lai của anh đang rất sáng mà đành kết lại như vậy sao . Em buồn, tất cả anh em đều buồn, nhưng người buồn nhất có lẽ là người yêu anh N. Chỉ 1 tuần nữa thôi là ngày hạnh phúc nhất đời anh ấy, cũng là ngày anh và người bạn thanh mai trúc mã kết duyên trăm năm, vậy mà … rồi chị ấy sẽ ra sao?? Đám tang anh cũng nhanh chóng và vỏn vẹn như những đám người chết trẻ khác, người ta mang anh từ bệnh viện về nhà và đưa anh ra đồng cũng chỉ trong một ngày. Đám đàn em chúng tôi không kịp nhìn anh lần cuối, đến viếng anh sau một ngày chỉ kịp thấy bác – ba anh N đôi mắt đã đỏ ngàu vì khóc con, giờ bác không khóc nữa mắt đăm chiêu ngồi trước ban thờ mới nghe thầy tụng kinh siêu độ, chốc chống lại rót đầy 2 chén rồi một uống một đổ đi. Thắp cho anh nén nhanh, châm cho anh điếu thuốc, chúng tôi được bác dẫn ra ngồi uống nước, chẳng thằng nào nói được câu nào chỉ nghe bác thều thào- cõ lẽ bác đã quá mệt mỏi thức cả đêm với vô vàn ưu tư: “anh nó bạc mệnh, phận nó chỉ sống được đến thế thì cũng đành, thôi thì các cháu đến đây thắp cho nó được nén nhang cũng là cái quý, chỉ mong… nó… được bình an nơi chín suối…” nói đên đây mắt bác rơm rớm , mấy thằng cúi mặt, em cũng thấy như có cái gì nghèn nghẹn, chỉ trách phận người quá bạc sống ở đời là vậy mà thác lúc nào đâu ai hay. Rồi bác kể tiếp, gần một năm nay nó làm cho vincom công việc cũng ngon lành ổn định, rồi nó cũng tính lấy vợ luôn đấy, nhưng hôm vừa rồi bóng bánh khuya với anh em trong tổ, cũng được chút bia bọt rồi chẳng biết có say không thấy mấy anh em kể lại là đang đi cùng nhau, bàn tán rôm rả về trận bóng vừa xong thì chẳng hiểu vì sao N tách tốp phóng vượt lên rất nhanh, rồi rẽ ngang đâm vào vỉa hè, người nó văng vào cây trứng cá tím tái hết cả gãy xương đùi, xương sườn, chấn thương sọ não,nó lịm ra đấy anh em chỉ kịp đưa nó vào bệnh viện. Rồi bác vào thăm nó không tỉnh cũng chẳng kịp nói với bác câu nào, rồi nó đi luôn. Nghe anh em nó kể cái cây nó đâm vào cũng là cái cây con bé năm xưa tai nạn, N đen đủi số nó gặp hạn không thoát bác cũng đành chịu, duyên dương chưa thành mà duyên âm đã bám. Bác chỉ tiếc cho cái P… nó xinh đẹp ngoan ngoãn, yêu nhau bao lâu đến ngày cưới rồi lại thành ra thế này… nói xong bác lặng đi châm điếu thuốc ngoảnh mặt nhìn chị gái ngồi góc nhà, như người mất hồn, mắt đã đỏ hoe vì khóc…

Duyên âm, duyên âm, mày là cái gì? người sống việc của người sống còn chưa đủ, cớ sao trần âm cách biệt còn cố vướng vào nhau. Ngẫm đến mình, em không biết cái con Cầm gọi là hợp tuổi, cái người ta gọi là hợp tướng, cái đồng cốt gọi là sát vía hợp vong có phải cái người ta vẫn nói :”duyên âm” không? Nhưng em chắc chắn một điều, em không muốn, em không thích cả đời này sống trong lo nghĩ, rằng cái con dở hơi cám lợn thích rau muốn luộc kia có làm em sống sở chết dở không. Em sẽ vẫn sống, vẫn vui, vẫn coi như không có gì, nhưng cái mà em đang theo đuổi cũng là cái nguyên do thực sự, cái bí mật mà con trẻ con 70 năm tuổi kia đang giấu…



Part 5.1 Xa xứ

Bóng tối bao trùm, vội vàng như chính cái mùa đông này vậy, thu chưa kịp qua đông đã về. Không có điện gian nhà không một bóng người, tối tăm lạnh lẽo thoáng thấy có vẻ u buồn lắm. Một tháng nay nó vẫn ở một mình như thế, cứ lùi lũi sáng quét nhà mở cửa, châm 3 nén nhang ban thờ ông địa, hết ngồi lại nằm rồi quanh ra quẩn vào cũng chỉ ở cái gian hàng đó, cái gian hàng buồn tẻ chó chết, đang kìm hãm một thằng đang độ bước vào đời như nó. Cũng vì cái ước mong được bay nhảy, được đi nhiều biết nhiều, nghe sếp vẽ ra một viễn cảnh tương lai tươi sáng, nó nhận lời vào Nghi Sơn Thanh Hóa. Khi xưa nghe chuyện thằng bờm, cứ nghĩ nó ngu lắm, ao sâu cá mè ba bè gỗ lim đủ kiểu mà có cái quạt mo nó cũng đéo đổi, giờ đi làm rồi nghe lời sếp hứa mới thấy thằng Bờm khôn vl, nó biết phú ông đéo bao giờ nói thật nên cứ xôi xổi bốc luôn được thì bốc, vốn dĩ kẻ có tiền có quyền luôn tìm mọi cách “dỗ dành” những kẻ làm thuê, chính xác là vừa “dỗ ” vừa “dành giật” . Cái đất gió rừng ma cỏ này chả có cái vẹo gì nhưng nó vẫn phải bám lấy, mong một ngày sếp trợ cấp, rồi nhấm nháp từng ngày từng ngày buồn như chó cắn mà chẳng thấy tiền đâu. Chán đã đành lại còn đủ điều quái dị ,ở đây lâu không chết vì đói thì cũng chết mất ngủ, con Cầm dở hơi cám lợn, lắm lúc làm nó phải xón ra quần với cái gu thời trang áo trắng màu cháo lòng thập niên 50 đấy nhưng ít ra nghi ngờ có ma thì còn biết là nó – là con Cầm.
Mất điện…, ngồi vẩn vơ trong bóng tối, nhớ Hà Nội nhớ ánh đèn rực rỡ, nhớ con Cầm nữa bỗng thấy rờn rợn, ngoài ánh sáng từ màn hình laptop của em thì sung quanh là một màng tối đen như mực. Lại là những âm thanh đó- tiếng bát đũa lách cách như có người sửa soạn đồ ăn dưới bếp, đệch mẹ ! con mèo nhà hàng xóm hôm nay lại mò mẫm sớm thế à, mới 10h tối mà. Không chắc nữa, một khoảng sâu hun hút b


The Soda Pop