
Hơi Ấm Riêng Của Em Chính Là Anh
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 22:55 20/12/2015
Lượt xem: 134235
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/235 lượt.
ác sĩ riêng tới.
- Cô ấy sao rồi? Anh sốt ruột hỏi vị bác sĩ đang cất dụng cụ
- Cô ấy yếu lắm, đã có bệnh trong người mà còn phải chịu nhiều tổn thương từ cơ thể nữa, cô ấy chắc phải chịu đựng lắm.
- Bệnh trong người, cô ấy bệnh gì?- Thiên Dân ngạc nhiên hỏi
- Anh không biết ak, cô ấy…
- Bác sĩ- Như Như cắt ngang trong tiếng gọi yếu ớt.
- Tôi không sao, cám ơn ông
- Uhm, tôi về- dường như hiểu được ý của cô, vị bác sĩ không nói gì nữa.
- Bác sĩ, cô ấy…
- Anh- Như Như với gọi anh, Thiên Dân quay lại, tự nhiên anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang hướng về phía anh. giờ đây anh cảm thấy cô yếu ớt tận cùng.
- Uhm, em sao rồi
- Em không sao, chỉ là hồi sáng bất cẩn nên em bị ngã thôi- Cô gắng cười để anh cảm thấy yên tâm.
Lòng anh đau nhói, rõ ràng cô đang nói dối anh, là do anh, cái đẩy hôm qua khiến đầu cô đập vào tường, những bầm tím trong đêm đầu tiên anh hành hạ cô, những cuộc điện thoại cần anh bị anh tắt máy. Anh thấy đau quá, cô ấy có tội gì đâu, nếu có cũng chỉ là yêu anh, cô mỏng manh đến vậy, yếu đuối đến vậy, sao anh lại nhẫn tâm. Chỉ là muốn gục đầu vào ngực anh, ôm lấy anh, sao anh lại tàn nhẫn làm cô ngã, sao anh làm cô tổn thương đến vậy. Mắt anh đỏ hoe.
- Anh ơi! em không sao thật mà- Như Như lay tay anh.
Anh nhìn cô đầy xót xa, bất ngờ kéo cô vào lòng, anh ôm cô thật chặt.
- Anh xin lỗi, là anh sai.
Ánh mắt u buồn đó trở nên sáng rực, niềm vui trong cô quá lớn, cô cảm thấy hạnh phúc tột cùng, nước mắt ứa ra trong niềm vui khó tả, anh chủ động ôm lấy cô, cô đang nghe nhịp tim của anh đập, cô nghe hơi thở phả đều đều vào mặt cô. Vuốt nhẹ má anh,mặt cô tiến gần đến khuôn mặt anh, 2 ánh mắt nhìn nhau, anh cũng dần tiến lại, mắt cô từ từ khép, cô đang chờ đều gì đó.
- Em nghỉ sớm đi cho khỏe- Anh đặt cô xuống giường, kéo chăn cho cô, cô nhắm mắt theo lời anh nói mà thấy buồn vô hạn, anh vẫn chẳng hôn cô.
Anh đã từng nói với chính mình chỉ đặt môi vào người con gái anh yêu , vì đó là biểu hiện của trái tim anh. Chỉ là 1 chút động lòng, anh không thể.
—————————– – Em làm gì đó? Thiên Dân bước nhanh tới bàn ăn
- Em nấu đồ ăn sáng mà- Như Như mỉm cười
- Ai ăn mà nấu
Như Như cúi mặt, dường như biết mình lỡ lời, anh kéo Như Như lại ngồi xuống ghế
- Em đang bệnh, sao không nghỉ ngơi đi, để anh ra ngoài mua đồ về.
- Không, em muốn tự tay mình nấu anh ăn- Vừa nói cô vừa đẩy đĩa trứng đến chỗ anh.
Anh ngồi xuống, anh chỉ lo cô còn mệt, anh không có ý sẽ la cô
Reng reng…Vừa ngồi vào bàn thì điên thoại anh reo- Băng Băng. Thiên Dân ngước nhìn Như Như.
- Em đi lấy tương- Cô hiểu ý rời khỏi bàn.
- Anh nghe nè
Thiên Dân vụt chạy sau khi nghe điện thoại, Như Như nhìn theo, cô không biết có chuyện gì nữa. Sáng nay lại mình cô với 2 đĩa trứng.
- Em sao vậy hả?
- Em không cẩn thận, dẫm phải đinh
- Em phải để ý chứ- Anh quát lớn, anh rất ghét nhìn thấy Băng Băng bị thương
- Em biết rồi mà, phải như vậy thì mới được anh chăm chứ. Cô tinh nghịch trêu anh.
Anh khẽ lườm cô,. Cô biết, anh luôn bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, cô thích nhìn thấy sự lo lắng của anh dành cho cô.Lúc đó cô thấy lòng mình như đóa hoa nở rộ.
Như Như cảm thấy mệt, cô bỏ dỡ cái chén đang rửa dở, vào trong nằm, cô thấy nhớ Dân Thiên. Ước gì bây giờ có anh bên cạnh.
Vừa bước vào nhà, Thiên Dân bỗng nghe tiếng la thất thanh từ phòng cô, vội chạy vào, anh thấy cô đang vùng vẫy, tay nắm chặt chiếc ra giường.
- Mẹ ơi! đừng bỏ con, đừng bỏ con mà, không, mẹ ơi.Nước mắt cô ướt nhòe khuôn mặt
- Như Như, tỉnh dậy đi, anh đây, đừng sợ mà- Bất ngờ anh ngạc nhiên khi nhìn thấy gì đó, là vết sẹo, vết sẹo ở gần khuôn ngực cô.
——————– – Đánh nó đi, đánh nó đi- tiếng lũ trẻ hò hét
- Cô bé với hai bím tóc đang khóc thút thít ở sát vách tường khi bị mấy đứa trẻ ném đá vào
- Tránh ra đi, lũ nhóc này- 1 đứa bé lớn hơn khoảng 3,4 tuổi cầm cây tới rượt bọn trẻ.
Trong lúc bỏ chảy 1 đứa trong đám lấy 1 miếng thủy tinh nhọn ném về phía cậu bé kia.
- A! cô bé lấy thân thể bé nhỏ mình ra chắn trước cậu bé đó. Ánh mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa nỗi buồn đó cứ nhìn chàng trai cho đến khi chiếc xe hơi chở cô khuất hẳn.
Anh sững sờ, tại sao lại là em cơ chứ, sao lại luôn bảo vệ anh như vậy. Thiên Dân gục đầu vào tay mình.
- Anh, em yêu anh
Anh ngước nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô.
- Từ trước đến giờ không ai chơi với em hết, ba mẹ luôn nhốt em ở trong nhà, em muốn ra ngoài chơi cùng mọi người, nhưng khó lắm, lén ra được thì không ai chơi với em, vì họ ghét ba, họ nói ba dữ, chỉ có mỗi anh, anh đến bên em, nói chuyện và chơi đùa những lúc ba em vắng nhà. Và anh cũng là người đầu tiên và duy nhất bảo vệ em. Tim em đã thuộc về anh từ lúc đó.
- Sao em lại khờ như vậ