
Tác giả: Đang cập nhật
Ngày cập nhật: 22:56 20/12/2015
Lượt xem: 134387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/387 lượt.
. Cô đi nhiều nơi, làm việc ở mọi nơi, và đó là khoảng cách lớn nhất giữa họ, hắn không thích thế, hắn không chắc Hà Nội có phải nơi tốt nhất hay không nhưng chuyển đến một thành phố khác để rồi lại chuyển đi làm hắn thấy không an toàn. Lần cuối họ gặp nhau, Gilly đã nói Mình yêu Hà Nội, nhưng nếu mình xa Hà Nội thì mình sẽ càng thấy nhớ và yêu hơn. Hắn biết Hà Nội là hắn, vì vậy hắn đã để cô đi, rồi chôn giấu mối tình đầu trong lòng suốt 4 năm qua, mặc cho hắn đã có thêm bao nhiêu bạn gái, nhưng hễ nhắc đến Gilly là chạm đến nỗi đau của hắn.
Hắn đứng dậy, không tỏ vẻ tức giận nhưng mấy thằng bạn thân thừa biết lý do.
- Tao về đây. Vợ đang chờ ở nhà. Như chúng mày nói đấy, đàn bà nhiều chuyện lắm.
Không ai cố giữ hắn lại, kể cả gã vừa nhắc tới Gilly. Đợi hắn đi rồi, gã mới nói với mấy thằng còn lại
- Nó còn chưa biết tin đã về.
- Tin gì?
- Gilly về Việt Nam rồi.
- Trời. chuyện quái gì đây. Nó chỉ vừa mới cưới xong, nếu cô ta về sớm hơn một chút…
- Thì sao nào, nghe nói về làm đại diện cho công ty, chắc là ở lâu dài, nhưng thế thì đã sao.
- Sắp có chuyện rồi đây- cả hội trầm ngâm uống tiếp, thi thoảng có nói sang chủ đề khác nhưng trong lòng ai cũng lo cho hắn.
***
Đó là một buổi chiều hè u ám, có lẽ trời sắp mưa. Hắn đang trên đường xuống garage thì thấy Gilly đứng ngay sảnh tòa nhà, phải mất một phút để hắn nhìn cô, chấn tĩnh rồi tiến lại
- Chào cậu
Gilly quay lại, nở nụ cười thật tươi như nó vẫn thế, quàng hai tay ôm lấy cổ hắn
- chào cậu. Nhớ cậu quá.
- Sao cậu lại ở đây?
- Chờ cậu thôi. Thông báo cho cậu tin mới nhất nhá.
- ừ, gì vậy?
- Mình sẽ làm việc ở đây. Hà Nội. Bất ngờ không, mình biết cậu sẽ vui như mình vậy.
Hắn yên lặng nhìn cô nói
- Đã lâu lắm rồi nhỉ, giờ chúng ta đi đâu đây, nhà cậu nhé?
- Gilly, mình đã không còn ở đó nữa.
Gilly hơi bất ngờ với câu trả lời, đúng hơn là với sự thay đổi.
- Vậy à? Vậy chúng ta sẽ đi uống gì đó gần chỗ mới của cậu chứ?
- Tất nhiên rồi, chờ mình lấy xe.
Hắn rối bời, hắn không nghĩ được nhiều, chỉ biết lái về phía Parkinson. Gilly đã trở về, Gilly sẽ ở lại, đảo lộn cuộc sống mà hắn đang có. Nếu 4 năm qua hắn học được cách quên cô thì mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều, hắn không biết làm gì với chính mình, hắn không chắc liệu mình có còn yêu, 4 năm…một khoảng thời gian dài.
Họ đến Dazz, một quán ngoài trời trên sân thượng Parkinson, hắn gọi cà phê, còn Gilly, đã không còn gọi chanh leo như trước nữa, cô uống cocktail Ita, loại mới của quán mà hắn cũng chưa từng uống.
- Mình đã đến Nam Mỹ, rồi sau đó đến Tây Ban Nha. Bây giờ tiếng Tây Ban Nha của mình chỉ kém tiếng Anh một chút thôi.
Hắn cười:
- Mình thì chỉ biết tiếng Anh thôi.
- Chúng ta đều biết là tiếng Anh của cậu tốt mà, hơn mình ấy chứ.
- Đã lâu rồi, có lẽ giờ cậu giỏi hơn rồi.
- Thôi đừng tranh luận nữa, chúng ta nói chuyện khác đi. Thế nào, cậu có bạn gái rồi chứ?
Hắn bất ngờ vì sự xuất hiện của Gilly, hắn đã nhớ cô nhiều, nuối tiếc cũng nhiều, tiếc vì để cô đi, tiếc vì khi gặp lại đã không thể tỏ ra nhiều như đã nhớ. Không biết có phải vì nuối tiếc không mà hắn chỉ trả lời một tiếng Ừ. Câu trả lời chỉ là một phần sự thật, không, đó không phải là một phần sự thật, đó là một lời nói dối, hắn không cho Gilly biết hắn đã kết hôn bằng một tiếng ừ.
Gilly vờ lườm hắn:
- Cậu này, cậu không thể nói dối à. Ngay cả khi có rồi cũng cứ nói : mình luôn nhớ cậu, mình không có ai cả chứ- rồi cười.
- Mình luôn nhớ cậu. hắn nhìn thẳng vào mắt cô và nói câu ấy.
Gilly tỏ ra vui vẻ, nhưng cô tránh ánh mắt của hắn, cô biết là vì cô mà họ không thể tiếo tục ở bên nhau, chính cô là người ra đi, vì vậy cô chẳng có quyền gì khi yêu cầu hắn làm điều đó. Cô biết mình trở về làm hắn buồn nhiều hơn là vui, vì vậy cô tỏ ra vui vẻ, tỏ ra như không có chuyện gì mặc dù cô hiểu rõ hơn ai hết lý do cô trở về, vì cô nhớ hắn, đã đến lúc cô dừng lại, và cô muốn hắn là người ở bên.
Thang máy từ tầng thượng xuống chỉ có hai người, đó là khoảnh khắc quý giá trong buổi gặp gỡ ngày hôm nay, Gilly không muốn nó trôi đi vô nghĩa.
Vẫn chỉ có hai người trong thang máy, cô quyết định, quay sang, hôn hắn. Đó là nụ hôn khó khăn, nụ hôn của xa cách, của nhớ nhung, nụ hôn của nuối tiếc. Mặc cho hắn không có phản ứng gì, Gilly vẫn quàng tay cô qua cổ hắn, hành động nhắc hắn nhớ lại quá khứ, hành động làm hắn quên đi mình đã kết hôn, quên đi họ đang ở trong thang máy, của Parkinson. Hắn nhớ Gilly rất nhiều, bất giác hắn vòng tay ôm lấy cô, dường như quên đi hiện tại, cứ để thời gian trôi đi, cứ để thang máy trôi đi
Thang máy dừng lại, bất ngờ khiến hắn và Gilly chưa kịp buông tay ra khỏi người nhau, thậm chí nếu ai đó đứng chờ ngay trước thang máy còn có thể thấy họ hôn. Cánh cửa mở ra, cô đứng đó, thấy tấ