Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341619
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1619 lượt.
tình
Chiếc đĩa đầu tiên của Tiêu Ức Sơn sau năm năm tái xuất đang là chủ đề hot trong giới truyền thông. Phong Bính Thần cãi nhau với Thuần Khiết, bực tức nằm lì trong phòng, xem ti vi, lên mạng, đâu đâu cũng thấy tin tức về anh ta.
Anh coi Tiêu Ức Sơn là tình địch tiềm ấn, thấy tin tức về anh ta, mặc dù không vui nhưng vẫn ép mình tìm hiểu một chút. Bồng anh thấy bóng Thuần Khiết trong một cuộc trò chuyện trên truyền hình, tự nhiên cảm thấy vô cùng bực bội, tức giận ném điều khiển đánh “rầm” một cái lên bàn uống nước làm đổ một chiếc cốc, điện thoại cũng rơi xuống đất.
Phương Quân Hạo đang chơi game, bồng nhiên thấy anh nổi giận, không khỏi sững người. Vì biết gần đây anh đang giúp Phong Bình quay một bộ phim, liền hỏi: “Sao, đứa nào có mt như mù đã chọc giận cậu?”. Phong Bính Thần không nói gì.
Anh ta lại hỏi: “Là vì không tìm được diễn viên sao?”.
Phong Bính Thần không chút do dự giằng lấy điện thoại của anh ta, lạnh lùng nói: “Phương Quân Hạo, thì ra cậu lắm chuyện như vậy”.
Phương Quân Hạo cười: “Phong Bình đâu phải người ngoài, anh em trong nhà còn có gì phải giấu giếm”.
“Cậu khiến tôi thật quá thất vọng! Phương Quân Hạo, cậu cút ra ngoài cho tôi, và đừng bao giờ xuất hiện trong phòng tôi nữa!”.
“Ở đây không gian rộng, nhiều phòng, cậu lại không có bạn gái, ở một mình thì thật cô đơn”. “Cứ coi như là để tiện cho cậu..
“Không sao, nếu tôi có nhu cầu, bên dưới là phòng tổng thống”.
“Cậu không có lòng tự trọng sao?”.
“Cái này cần phải xem tình hình cụ thể đã..
Nói đến câu này, vẻ mặt nhăn nhở của anh ta bồng nhiên biến mất. Phong Bính Thần quay đầu nhìn theo anh ta thì thấy Tiêu Ức Sơn trên ti vi cùng với đám đông hỗn loạn. Người dẫn chương trình nói chiều hôm nay Tiêu Ức Sơn đến thành phố c tham gia hoạt động tuyên truyền, đám fan hâm mộ đến sân bay đón anh ta gây hỗn loạn, mất trật tự...
Phương Quân Hạo nói: “Mình vừa nhìn thấy cô Chân của cậu đứng cạnh Tiêu Ức Sơn..
Phong Bính Thần lạnh lùng nói: “Thì ra cậu không chỉ có cái miệng lắm chuyện mà còn có đôi mắt vô cùng lắm chuyện”.
“Không không không, đây là đôi mắt biết nắm bắt của một nhà nghệ thuật”. Nói rồi nhìn sắc mặt của anh rồi lại tỏ vẻ thấu hiểu an ủi: “Có cần mình uống với cậu hai li không?”.
“Ấu trĩ!”. Phong Bính Thần khịt mũi: “Mình phải đi ngủ đây”.
Phương Quân Hạo cười rất to: “Gọi điện thoại điồng nhiên Phong Bính Thần quay người lại, mỉm cười và nói: “Phương Quân Hạo, cậu nhàn rỗi thật đấy. Chú Phương nhiều tuổi rồi, mình thấy cậu nên tận chữ hiếu, thừa kế cơ nghiệp của bố, sớm tiếp quản khách sạn, đừng có mà làm nhiếp ảnh nữa..
Phương Quân Hạo nghe vậy, lập tức quay ngoắt một trăm tám mươi độ, tươi cười nói: “Bính Thần, mình có một chiếc máy Apple mẫu mới nhất. Cậu chờ đấy, mình đi lấy cho cậu...”.
Nói rồi chuồn thẳng ra ngoài.
Anh ta vừa đi, Phong Bính Thần liền lên mạng tra tin tức về Tiêu Ức Sơn. Tất cả các trang web đều đồng loạt khen ngợi anh ta vẫn cuốn hút như xưa, lượng đĩa bán ra nhiều tới mức đáng ngạc nhiên. Anh đọc mấy trang web, không hề phát hiện ra bóng dáng của Thuần Khiết.
Một lúc sau Phương Quân Hạo quay lại, quả nhiên mang theo một chiếc điện thoại Iphone mới nhất, lại gần nịnh nọt: “Tạm thời cậu dùng cái này. Mình vừa gọi điện cho Jobs, bảo ông ta làm riêng cho cậu một mẫu..
“Đủ rồi!”. Phong Bính Thần ngắt lời anh ta không chút nể mặt: “Ở đây không có việc của cậu nữa, mau ra ngoài đi. Tốt nhất là dọn xuống tầng dưới ngủ, đừng có đến làm phiền tôi nữa”.
Nói rồi đứng dậy đẩy anh ta ra cửa, hoàn toàn không bận tâm tới tiếng kêu gào thảm thiết của anh ta.
Đúng là anh chàng không biết quan sát sắc mặt của người khác. Lúc này anh đâu còn tâm trạng để quan tâm đến điện thoại nữa. Thuần Khiết mới là tâm bệnh của anh lúc này.
Cô và Tiêu Ức Sơn ở cạnh nhau là vì công việc hay là vì lí do riêng? Cô và Tiêu Ức Sơn cùng ăn tối, rồi lại tỏ ra thân mật trong buổi dạ hội, rõ ràng là cô thích anh ta. Quỷ tha ma bắt! Cô ta lại thích cái thằng cha kiếm tiền nhờ khuôn mặt mà không thèm để mắt tới người như mình. Anh đứng dậy đến trước gương, ngắm nhìn khuôn mặt của mình. Cổ nhân dùng những từ để miêu tả vẻ đẹp như mặt như ngọc quan, mắt sáng như sao, mũi như trái mật treo, môi như tô son... Đúng là dành riêng cho mình. Vậy mà cô ta không biết thưởng thức, thật là quá đáng, không thể chịu đựng được.
Anh đá bay hai chú chó bông to lớn trên giường mà vẫn không thể xoa dịu nỗi bực tức trong lòng.
Thế mà anh còn thích cô ta. Đúng là không biết thưởng thức cái đẹp.
Anh vô cùng tức giận, ra quầy bar rót một cốc rượu. Bên ngoài cửa kính, khung cảnh thành phố Thánh Anh về đêm rất lộng lẫy, rực rỡ, ánh đèn nhấp nháy như những vì sao trên trời. Tâm trạng của anh còn rối bời hơn cả những ánh đèn ấy.
Im lặng khoảng mười lăm phút, anh bước đến cạnh chiếc điện thoại, nhấn một dãy số rồi nói: “Tôi muốn anh soạn một hợp đồng diễn xuất, liên hệ với ông bầu của Tiêu Ức Sơn”.
Thuần Khiết cùng với ekip của Tiêu Ức Sơn hoàn thành việc tuyên truyền, về đến thành