Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341563
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1563 lượt.
gắp cho Phong Bính Thần một miếng cá. Mọi người cũng cầm đũa ăn cơm nhưng không tập trung.
Bàn ăn yên tĩnh chưa đầy hai phút, Vu Chấn lại hỏi: “Anh Phong còn làm những ngành nào nữa?”.
Phong Bính Thần đặt đũa xuống và nói: “Rất nhiều, tài chính, dầu khí, thông tin, khách sạn..
Hứa Lam nhận ra Vu Chấn có ý cạnh tranh, có lòng muốn tìm hiểu thay anh ta nên nói xen vào: “Cậu tự mở ra hay làm việc cho người ta?”.
“Thông thường đều là người khác làm việc cho cháu”.
Vậy thì, khách sạn của anh vẫn đang kinh doanh chứ?”.
“Dĩ nhiên”. Vu Chấn hỏi không chút khách sáo: “Là dĩ nhiên vẫn đang kinh doanh? Hay là đã phá sản rồi?”.
Câu hỏi này hết sức vô lễ, mọi người đều ngỡ ngàng. Anh ta lại nói thêm: “Xin lỗi, vì anh vừa nói đã từng đổi rất nhiều nghề, vì thế...”. Anh ta không nói tiếp nữa, vờ làm ra vẻ áy náy nhún vai.
Phong Bính Thần không chút biểu cảm, lịch sự ăn xong miếng thức ăn rồi mới mỉm cười nói: “Anh hiểu lầm rồi, tôi đồng thời làm những ngành này cùng lúc. Tôi có tập đoàn cố vấn đầu tư chuyên nghiệp. Họ đều là những bậc tinh anh trong những ngành nghề đỉnh cao nhất”.
Vu Chấn cảm thấy mình sắp bị anh làm cho “chết ngạt”.
Tập đoàn cố vấn đầu tư chuyên nghiệp, tinh anh trong những ngành nghề đỉnh cao nhất. Anh phải có bao nhiêu tài sản mới có thể làm được như thế. Anh ta làm về chuyên ngành tư vấn đầu tư, cũng đã từng nghe nói về những người giàu có nhất trong nước. Bình thường cũng tiếp xúc với không ít người nhưng chưa từng nghe nói tới người nào họ Phong.
“Vậy thì...”. Anh ta cố tình kéo dài chữ “thì” rồi hỏi với giọng điệu nghi ngờ: “Khách sạn của anh mở ở đâu?”. Phong Bính Thần đặt cốc xuống, lạnh lùng nói: “Phủ khắp mười ba thành phố trên toàn cầu, chủ yếu tập trung ở châu Âu, ở thành phố Thánh Anh cũng có một cái. Khách sạn Thời Quang là của tôi”.
Nghe vậy, mọi người đều không nói nữa.
Mấy đôi đũa đang giơ ra gắp thức ăn đều giống như trúng phép thuật, bồng nhiên dừng lại.
Sắc mặt của Vu Chấn đột ngột thay đổi, im lặng ba giây, cuối cùng không kìm được bật cười: “Anh Phong, anh thật biết đùa, mọi người trên trái đất này đều biết ông chủ của khách sạn Thời Quang họ Phương, tên là Phương Bá Thao”.
Phong Bính Thần thản nhiên đáp: “Nhưng cũng chỉ có rất ít người mới biết rằng Phương Bá Thao còn có một thân phận khác, đó chính là quản gia của tôi”.
Vu Chấn tắc nghẹn.
Anh ta bị chặn họng không biết nói lại thế nào, sắc mặt nhợt nhạt.
Mọi người đều trợn tròn mắt, nhìn Phong Bính Thần giống như nhìn người ngoài hành tinh.
Thông tin này khiến họ thật sự sốc. Nhân lúc họ nói chuyện, Thuần Khiết lẳng lặng cắm mặt ăn, đã no được sáu bảy phần. Lúc ấy nhìn vẻ mặt của mọi người, trong lòng thầm cười lăn lộn nhưng cố gắng không biểu lộ ra mặt, khuyên mọi người: “Mọi người mau ăn đi, thức ăn nguội hết cả rồi”.
Lúc ấy mọi người mới lấy lại bình tĩnh, lẳng
Vu Chấn nuốt không trôi. Anh ta phát hiện anh chàng nói khoác không biết ngượng mồm này đã làm cho mấy người phụ nữ không hiểu biết trên bàn ăn chấn động. Họ đã bắt đầu nhìn Phong Bính Thần bằng ánh mắt tôn sùng. Anh ta tức giận nhưng nhất thời không nghĩ ra sơ hở nào để vạch mặt anh. Bởi vì khí thế của anh quả thực quá lớn mạnh, dám khoác lác như vậy, hơn nữa lại không đỏ mặt, không ấp úng, nói dối như thật, bình tĩnh tự nhiên giống như đế vương. Anh ta thì hoàn toàn ở vào thế bị động, thất bại thê thảm.
Không khí trên bàn ăn bồng trở nên yên tĩnh, không ai hỏi gì nữa.
Ba phút sau, bồng nhiên Văn Tây nói: “Anh và chị em quen nhau thế nào?”.
Thuần Khiết không khỏi mỉm cười vì câu “chị em” của cô ta. Phong Bính Thần nhìn Thuần Khiết, mỉm cười nói: “Bọn anh quen nhau ở London. Khi ấy anh đi taxi đến dự một buổi party, lúc xuống xe phát hiện không mang tiền, sau đó chị em liền xuất hiện..
Văn Tây hỏi đùa: “Chị ấy trả tiền xe cho anh?”.
“Không sai. Có điều căn cứ vào tình hình lúc ấy thì hình như chị em coi anh là ăn mày”.
Nói xong, Phong Bính Thần mỉm cười nhìn Thuần Khiết. Thuần Khiết hoàn toàn không nhớ có chuyện đó, chỉ coi như anh đang dựng chuyện lừa mọi người, liền đưa tay xuống gầm bàn bẹo anh một cái. Phong Bính Thần đau nhưng nét mặt càng “ngọt ngào”. Thực tế, bắt đầu từ khoảnh khắc Thuần Khiết giới thiệu anh là bạn trai của cô, anh giống như rơi vào trạng thái mộng du, có một niềm vui sướng mơ hồ.
Họ cứ thắm thiết nồng nàn như vậy, Vu Chấn quả thực không thể nhìn được nữa, đột nhiên đứng dậy nói: “Xin lỗi, tôi ăn no rồi, xin phép đi trước”.
Bà Phạm thấy vậy cũng đứng dậy ra về.
Hứa Lam biết chuyện xem mặt lần này đã thất bại, cũng không níu kéo nữa, khách sáo tiễn họ về.
Bữa cơm này rất không vui, ai cũng có tâm tư riêng. Đặc biệt là Hứa Lam, bà ta nghĩ không biết chừng bà Phạm sẽ nói này nói nọ sau lưng mình, sau này gặp nhau trên bàn mạt chược không biết sẽ khó xử như thế nào. Ngoài ra, bà ta cũng có chút nghi ngờ về Phong Bính Thần. Một anh chàng đẹp trai lại có thân phận, địa vị như vậy mà lại yêu Thuần Khiết, đúng là li kì tới mức hoang đường.
Ăn xong, mọi người