Tác giả: Bào Kình Kình
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1247 lượt.
ra rằng hôm nay, trong một ngày ngắn ngủi, tôi cảm nhận được tôi đã vượt qua một cách rất nhẹ nhõm. Đúng thế, chính là gặp sao hay vậy, đặt mông ngồi trên mũi tên kim giờ, đi theo nó, cảm giác tương tự như thế.
Sắp ổn rồi? Hay là tê liệt rồi?
Trong cuộc sống không còn niềm vui và đả kích bất ngờ, hàng ngày việc lớn việc nhỏ lũ lượt kéo đến, tôi gọi chung tên chúng là cảnh ngộ, giặc đến tướng chặn, nước dâng đất ngăn, chúng không còn bất cứ ý nghĩa nào về mặt tình cảm nữa.
Khi cơn buồn ngủ đến, tôi nói với bản thân rằng cứ hồ đồ một cách yếu ớt như vậy mà tiếp tục cũng không tồi. Bằng không, trăm mối tơ vò, việc đáng tiếc nhiều như thế, giữa lúc nửa mơ nửa tỉnh, tôi không biết chọn việc nào để cắn răng chịu đựng mới ổn đây.
Khi bôn ba cả một ngày chỉ vì một giấc ngủ ngon, trái lại sẽ không để tâm có ai trên giường để cùng chúc ngủ ngon không.
Tôi có thể cuộn chăn lại cho giống hình người, sau đó khẽ khàng nói với cái chăn hình người bên cạnh đó, “Này, chúc ngủ ngon”.
Đúng, hình người ấy sẽ không nói chuyện được.
Nhưng nó cũng sẽ không ngáy bên tai tôi tới tận lúc trời sáng.
Một ngày thiếu sức sống, êm đềm không sóng gió, nhưng đối với tôi mà nói lại là một ngày an toàn vô hại nhất. Tôi hy vọng ngày tháng không chạm vào miệng vết thương như thế này có thể nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Bạn đừng cười tôi không khát vọng giống cá khô, sau khi bị tấn công nặng nề, cơ thể tôi đều hỏng cả, khát vọng ấy còn có thể tốt đẹp được sao?
Chào, ngủ ngon.
Thứ tư, ngày 13 tháng 7: Nắng chuyển nhiều mây
Lúc sáng sớm, tôi đã mơ ở bên cạnh anh.
Trong mơ, anh ôm lấy tôi từ đằng sau, tôi ngủ một cách an lành như cây xương rồng.
Anh khẽ nói bên tai tôi, “Tiểu Tiên, Tiểu Tiên, dậy thôi”.
Tôi vừa vùi đầu vào gối, vừa giơ năm ngón tay ra, “Năm phút, em ngủ thêm năm phút”.
Vẫn bị uy hiếp bởi cơn buồn ngủ, tôi còn cứng miệng, “Anh nhanh đi đi, cuộc đời này của em có rất nhiều, rất nhiều năm phút”.
Anh nhẹ nhàng khép cửa, rời đi.
Cảm giác lạnh lẽo phía sau lưng lan ra, đột nhiên tôi tỉnh ngủ, tôi muốn lập tức bật dậy, nhảy khỏi giường, mở cửa rồi nói với anh, đợi em với.
Chính trong lúc đấu tranh như vậy, tôi tỉnh giấc khỏi cơn mơ, giống như trong mơ, căn phòng chỉ còn mình tôi, nhưng hơi khác ở chỗ, trong căn phòng này, từ đầu đến cuối chỉ có một mình tôi.
Tuy là mơ song khi tỉnh dậy, tôi vẫn hối hận khôn nguôi về cơn buồn ngủ năm phút ấy. Nếu có thể tỉnh dậy đi cùng anh, giấc mơ đó có thể kéo dài hơn không, tính khả thi giữa tôi và anh có thể nhiều hơn một chút không, cho dù là mơ cũng khiến tôi hy vọng như vậy.
Từ lúc học đại học đến khi đi làm, thường đều là anh gọi tôi dậy, cơn buồn ngủ của tôi quá mạnh, có lúc cơn giận vì phải ra khỏi giường có thể kích động người và thần giận dữ. Nhưng anh đều âm thầm tha thứ, sau khi tỉnh dậy, không phải tôi không áy náy song luôn chỉ nói: “Lúc em buồn ngủ, tiêu chuẩn đạo đức cũng không giống khi tỉnh, vì vậy đơn giản đừng chọc em”.
Tình cảm của chúng tôi thực ra rất tốt cho nên mới khiến tôi luôn xoắn bện trong suy nghĩ mong mỏi nhung nhớ, nếu ngay từ khi bắt đầu chính là tuỳ tiện vui chơi qua đường thì giây phút chia tay ấy nhất định còn không khiến người ta lưu luyến nhiều như lúc hết một bộ phim.
Tôi thở dài, nhảy xuống giường, đánh răng, rửa mặt, thay quần áo sau đó đi làm.
Về phương diện giết thời gian, tôi đang dần dần đạt tới trình độ của chuyên gia. Sau khi tiếp tục qua cửa ải Zuma, tôi lại khám phá ra trò chơi làm phấn chấn tinh thần lúc nhàn rỗi có tên là “World of goo”, nhạc nền rất hùng tráng, rất đặc sắc, nhiệm vụ của tôi là xếp đống quả cầu rẻ tiền, vô tổ chức ra phía dưới ống khói, sau đó ra sức thổi bay chúng vào ống khói, thổi ra dòng nước màu đen.
Mỗi lần mấy quả cầu màu đen bị tôi xếp cho đung đưa trái phải sắp rơi xuống, tôi đều cảm thấy những thứ sắp rơi xuống đó dường như chính là mối quan hệ giữa người với người của tôi.
Trò chơi ngu ngốc như thế này, bên trong lại có bi thương phẫn nộ, có lo lắng thấp thỏm, có vui mừng khôn xiết, mỗi lần qua một cửa, cảm giác như trút được gánh nặng của tôi lại nhiều thêm một chút. Vì vậy tôi thường cảm khái rằng, cho tới hôm nay, thứ vẫn còn có khả năng làm yên lòng người, không còn là nụ cười ngây thơ hay viên thuốc an thần nữa, mà là WII[1'> và PSP[2'>, chỉ có chúng mới sẵn sàng lắng nghe tiếng lòng bạn, cho dù giấc mộng có vô vị hơn nữa cũng đều giúp bạn thực hiện.
[1'> WII: Máy chơi game.
[2'> PSP: Play Station Portable, một thiết bị giải trí cầm tay do Sony Computer Entertainment thiết kế và sản xuất.
Buổi chiều, tôi và Vương Tiểu Tiện đưa công nhân quét vôi tới địa điểm tổ chức hôn lễ, khi miêu tả “màu trắng hồng” mà Lí Khả muốn cho ông anh giám sát người Sơn Đông, anh chàng đó tặng lại tôi vẻ mặt mơ hồ, tôi giải thích đi giải thích lại, anh ta đều không nắm được nội dung chính, tôi tuyên bố từ bỏ, vỗ vai anh chàng người Sơn Đông, anh à, quét vôi và vẽ tranh khác biệt không nhiều,