Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

33 Ngày Thất Tình

33 Ngày Thất Tình

Tác giả: Bào Kình Kình

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1187 lượt.

lộng lẫy, nói trang điểm lộng lẫy không hề quá chút nào, vị ca ca bé nhỏ này mặc một chiếc áo sơ mi hồng nhạt viền bạc, phía dưới mặc quần sooc hoa, chân còn đi đôi giày Dr.Martens màu đỏ, tôi vẫn cho rằng Tiểu Thẩm Dương – người mời nhà thiết kế hình tượng người Hồng Kông mới mặc như vậy, hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt.
Tôi ngồi xuống đối diện gã trai mông đẹp, bởi vì anh ta cũng ngồi nên hình dáng bộ mông đó rốt cuộc khiến người ta kinh ngạc yêu mến nhường nào, tôi tạm thời vẫn chưa khảo chứng được. Tôi cười với gã trai mông đẹp, “Chào anh, tôi là Hoàng Tiểu Tiên, đồng nghiệp của CICI”.
Quốc Trụ nhìn tôi, sau đó thấy khó hiểu, hỏi tôi: “Bộ hôm nay tôi mặc cũng rất chuẩn mực đấy chứ, nếu tôi muốn đi chơi, sẽ không mặc như vậy”.
“Ý tôi nói là trang phục tham gia hôn lễ, ví dụ bộ Âu phục màu sậm, không có hoa văn?”.
Quốc Trụ nghĩ hồi lâu, “Tôi về nhà tìm vậy, có điều trang phục như vậy của tôi rất ít, tuổi tôi rất hiếm khi mặc loại trang phục quê mùa đó”.
Nghe xong câu này, chén trà trong tay tôi suýt sánh ra ngoài, anh chàng trước mặt tôi tuy toàn thân từ trên xuống dưới trang điểm giống như viên thạch, nhưng cho dù nhìn từ góc độ nào, tối thiểu cũng phải hai mươi chín tuổi, rốt cuộc trạng thái tâm lí tốt thế nào đã thúc đẩy anh ta giữ nguyên tính trẻ con?
Tôi vẫn chưa kịp nói gì thì điện thoại của Quốc Trụ đổ chuông, anh ta luống ca luống cuống đeo tai nghe, tạo ra tư thế đẹp đẽ, sau đó ấn phím nghe, “Hello, tôi là Danniel… shit! Lily, cô vẫn nhớ tới tôi?… Được chứ, được chứ, tối nay đi đâu đây?… Ok, ok, tôi nhất định sẽ đến đúng giờ…”.
Quốc Trụ tắt máy, sau đó hỏi tôi, “Ngày mai gặp ở đâu? Mấy giờ có thể xong việc?”.
“Hai chúng ta gặp ở chỗ gần đây, vào lúc mười giờ sáng, sau đó cùng đi”.
“Mười giờ? Ôi chết rồi, chết rồi, tôi rất hiếm khi dậy sớm như vậy”.
Tôi vừa định nói, yên tâm, tôi sẽ liên tục call cho tới khi anh thổ huyết mới thôi, lúc này điện thoại của Quốc Trụ lại reo, “Hello, tôi là Danniel… Tôi biết rồi, tôi biết rồi, tối nay gặp mà, đồng phục gợi cảm nhé, hôm nay tôi mặc đồng phục bác sĩ, cậu đừng có đụng hàng áo sơ mi theo tôi… Ôi trời, bây giờ đâu còn thịnh hành tình một đêm chứ, chúng ta là giết trong chớp mắt…”.
Tôi nhìn Quốc Trụ gọi điện, đột nhiên cảm thấy từ gáy đến xương cụt ở mông đều trở nên bất lực, ảnh ọt quả nhiên không chân thực, hôm qua khi xem ảnh cùng CICI, tôi còn tràn đầy kích động, nói với CICI, chao, gã này xem ra vừa có tà khí vừa đẹp đẽ, đúng là kiểu có thể bắn trúng tôi. Nhưng hôm nay nhìn thấy người thật, tôi mới biết anh ta không chỉ có ánh mắt tà khí, cả con người cũng đều có chút tà môn.
Đứng ở góc độ của kẻ ngoài cuộc, chúng tôi chính là một bà chị với trạng thái tâm lí già nua mang theo đứa em trai xinh đẹp mắc chứng rối loạn tăng động giảm chú ý ra ngoài uống trà, đến nhân viên phục vụ của nhà hàng cũng có thể vừa nhìn đã nhận ra chúng tôi tuyệt đối không phải quan hệ tình nhân gì đó.
Đến bản thân cũng không thuyết phục nổi, sao có thể diễn kịch trước mặt đôi cẩu nam nữ yêu đương nồng nàn đó.
Quốc Trụ cuối cùng cũng kết thúc cuộc gọi dài lê thê này, tôi lấy hết dũng khí, nói với Quốc Trụ, “Chuyện đó, tôi nghĩ rồi, hay là bỏ đi, tối anh vẫn phải đi chơi, tôi lo anh dậy sớm như vậy rất khó chịu”.
Tôi nói vậy hình như hợp đúng ý Quốc Trụ, “Vậy thì không có chuyện gì rồi, chẳng qua là tôi thức trắng đêm, buổi sáng đi cùng cô luôn, chẳng phải hôn lễ thôi sao, có thể mất bao nhiêu thời gian chứ? Có điều, thức đêm không ngủ, đặc biệt không tốt cho da, điều này cô cũng biết đấy, sau khi thức cả đêm, tôi phải mất rất nhiều thời gian để bảo dưỡng…”.
Tôi gật đầu, “Đúng, đúng, đúng, cái giá này quá lớn…”, lời còn chưa nói xong thì chiếc điện thoại bận rộn của anh ta lại đổ chuông.
Tôi muốn nhanh chóng rời đi nhưng Quốc Trụ vẫn lần lữa chưa cúp máy, tôi ra dấu tay mình đi trước với Quốc Trụ, Quốc Trụ gật đầu, tôi đứng lên định đi, Quốc Trụ lại dùng tay ngăn lại, đưa hóa đơn thanh toán.
Tôi sững người nhưng nhanh chóng nhận lấy hóa đơn, đúng, đúng, đúng, tôi nên là người thanh toán.
Thanh toán xong ở quầy thu ngân, tôi quay đầu nhìn Quốc Trụ ở nơi không xa kia, trong cuộc gặp ngắn ngủi, từ đầu đến cuối tôi vẫn không có may mắn nhìn thấy mông anh ta rốt cuộc đẹp nhường nào.
Bước ra khỏi nhà hàng, cái nóng xộc lên khiến người ta như say sóng, tôi rất chán nản, ngày mai ai đi cùng tôi tham gia hôn lễ là thứ yếu, điều khiến tôi khủng hoảng là nếu toàn bộ nam giới đều biến thành giống như Quốc Trụ, vậy nữ giới chưa chồng không thích mặc đồng phục, không có thời gian đi tới hộp đêm, giữ thái độ thà không có còn hơn đối với tình một đêm như chúng tôi liệu có dần dần biến mất thành quần thể “người vô tính” to lớn, muốn sinh sản thế hệ sau, chỉ có thể âm thầm chờ đợi ngày tế bào của chính mình phân tách không.
Bước tới tầng dưới của công ty, tôi ngẩng đầu nhìn, đèn vẫn đang sáng, tôi liền lên lầu muốn xem xem CICI còn ở đó không, nếu như cô ấy còn ở đó, tôi sẽ xin cô ấy gửi đại cho tôi một người nữa, tôi cũng không