Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

33 Ngày Thất Tình

33 Ngày Thất Tình

Tác giả: Bào Kình Kình

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341192

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1192 lượt.

t đầu kẻ xướng người họa trên sân khấu, cô bạn tôi nói: Cho dù sinh lão bệnh tử. Anh béo nói: Cho dù sinh lão bệnh tử. Bạn tôi nói: Tôi đồng ý. Anh béo nói: Tôi đồng ý.
Nước mắt tôi đột nhiên không sao ngừng được, bên cạnh cũng không có khăn giấy, tôi đành kéo cà vạt của Vương Tiểu Tiện lau nước mắt.
Vương Tiểu Tiện giải thích với người bên cạnh: Cảm động đấy.
Sau đó quay người nói với tôi: Chiếc cà vạt này là tôi mượn anh rể, nhất định đừng lau nước mũi, xin cô đấy.






Chủ nhật, ngày 17 tháng 7: Âm u sương mù
Hôm qua tham gia hôn lễ xong, chia tay Tiểu Tiện, tôi về nhà vùi đầu ngủ, cơn buồn ngủ này là loại buồn ngủ thề sẽ ngủ vùi cả đời.
Không hề mộng mị, tôi và giấc ngủ dung hòa với nhau một cách hoàn hảo. Thi thoảng trở mình tỉnh giấc, nhìn thời tiết bên ngoài, âm âm u u, nguy hiểm khó lường, rõ ràng là đang khuyến khích tôi ngủ tiếp.
Tới khi hoàn toàn tỉnh giấc đã hơn bốn giờ chiều, ngoài cửa sổ cảnh sắc mờ mịt, một giấc ngủ dài tới mức xương cốt tôi cũng lỏng lẻo, động một cái dường như có thể nghe thấy âm thanh khớp nối trượt trên nhau răng rắc.
Tôi mặc quần thể thao, bật điều hòa, sau đó lại trở lại giường, ngồi ngây ngốc.
Cho dù tứ phía đều bị mai phục, đều có khả năng đi lướt qua người trong số mệnh đó hết lần này đến lần khác. Tưởng tượng đẫm máu lại đầy chất văn học này khiến ý chí chiến đấu vừa không dễ dàng gì mà khuấy động lên của tôi tựa như pháo bông bắn lên không trung khi mưa dầm, ướt sượt, lạnh ngắt rồi trở nên ủ rũ. Chuyện cũ xa xôi, người mới còn chưa đến, đây là chương mới của tôi.
Âm thầm suy nghĩ hồi lâu, tôi cảm thấy đến gió lạnh từ điều hòa thổi ra cũng nhởn nhơ quanh quẩn chế giễu bên tai tôi, “Vừa lắm mồm vừa nghĩ nhiều, đây rõ ràng là biểu hiện của thời kì mãn kinh, cô sống thật chẳng có tí thứ tự thời gian nào cả”.
Tôi lắc lắc đầu, cũng đúng, con người không thể ngày ngày tự làm khổ mình, đi một bước nói một bước, như vậy là có thứ tự thời gian nhất.
Tôi tắt đèn, cả căn phòng lại trở về trong bóng tối quen thuộc, trước khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi vùi đầu vào gối, an ủi nhân cách đáng thương cảm đó của tôi, “Trước khi chết, có thể nghĩ thông suốt chuyện tình yêu, đối với chỉ số thông minh của tôi mà nói đã rất giỏi rồi”.






Thứ hai, ngày 18 tháng 7: Oi nóng
Buổi sáng tới công ty, vừa mở MSN, đã thấy mấy cô bạn đại học không thân quen gì chen nhau lên hỏi, “Hôm đó đám cưới thế nào?”, “Cậu và ai ai ai đó thực sự chia tay rồi à? Nhanh nói cho tớ biết”.
Sau khi kết thúc một mối tình nghiêm túc, điều khiến người ta đau lòng chính là từ nay bạn mất đi cơ hội tay ấp má kề, tâm sự thâu đêm của một người; nhưng điều khiến người ta phiền nhất là người đi đường om sòm vây lấy quan sát, yêu cầu bạn phân tích, mổ xẻ tình tiết một cách đầy đủ.
Luôn có một đám người như vậy, quan hệ với bạn không thân thiết, trong điện thoại bạn chỉ lưu một cái họ, đến tên cũng lười viết đủ, khi đi học vô tình gặp trên đường, chào một cái cũng thấy tốn hơi, lúc tốt nghiệp nói một câu tạm biệt, từ đó biến mất trong biển người, nếu có việc gì cần họ giúp đỡ hoặc có tin gì vui chia sẻ, bên kia đầu điện thoại, bọn họ luôn nói, “Ôi chao, xin lỗi cậu, gần đây mình thực sự bận quá”. Nhưng một khi gặp nạn, gặp khó khăn, bạn đối với họ mà nói đột nhiên trở nên có quyền thế, ban vừa lên MSN, họ liền chạy ra dụ dỗ bạn nói chuyện, tin nhắn cũng dịu dàng thắm thiết, ùn ùn kéo đến, “Không sao chứ? Có chuyện gì thì nói chuyện nhé, mình mời cậu uống trà”.
Đừng chửi tôi quá cay nghiệt, tôi đang lấy chính bản thân mình để nói, trước khi chia tay với anh ta, cũng từng cãi nhau tới mức không cách nào hàn gắn. Có một lần cãi nhau xong, tôi vô tình có việc tới nhà một người bạn nữ của anh ta, cô gái đó không thân với tôi, bình thường đi ăn, còn tỏ ra thân thiết với nhân viên phục vụ hơn với tôi. Hôm đó tôi đến nhà cô ta, cô gái này thấy mắt tôi vừa đỏ vừa sưng, ngay lập tức cảm thấy tôi có chuyện, thế là đưa cho tôi một quả đào, hỏi bằng vẻ mặt thân thiết, “Sao vậy, cô sao thế? Nhanh nói đi”. Ngay lập tức tôi cảm thấy cô gái này thực không tệ, bình thường ra vẻ vừa quyến rũ vừa máu lạnh nhưng kì thực vẫn là người bạn tri kỉ, thế là tôi ăn năm quả đào ở nhà cô ta, ngu ngốc kể sạch chiến sự giữa tôi và anh ta, cô ta mỉm cười lắng nghe, còn liên tục trao đổi ý kiến với anh chồng nói lắp của cô ta, sau đó trịnh trọng khuyên tôi là con người anh ta cũng thật chẳng ra sao, muốn nói với tôi từ lâu rồi. Hai người nhân lúc còn sớm thì chia tay. Từng lời từng câu của đôi vợ chồng này khiến đầu óc tôi mê muội, tâm trạng vốn tuyệt vọng tức thì càng phiền muộn, ngơ ngẩn ra khỏi cửa, đứng ở hành lang ngây ngốc hồi lâu, kết quả là nghe thấy tiếng reo hò vọng ra từ phòng bọn họ, cô gái đó gào lớn: Anh! Anh xem cô ta đáng thương biết bao, chúng ta đừng cãi nhau nữa, bây giờ em thấy vui rồi!
“Đúng thế”. Vương Tiểu Tiện ngẩng đầu lên trời thở dài, “Có thắ


Ring ring