Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341167

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1167 lượt.

hút xuống đáy biển, cảm thấy bốn phía đều trống rỗng, không có chỗ nào để bám lấy, chỉ có thể mặc cho cuồng phong cuốn lấy mình, lôi kéo xé nát. Tứ chi đột nhiên mất hết sức lực, Đường Mật dựa vào khung cửa trượt xuống mặt đất, Arthur không nói tiếng nào ngầm cam chịu câu nói cuối cùng kia tựa như vực sâu khổng lồ tiến tới gần cô, mà cô chỉ có thể đứng ở mép vách núi tuyệt vọng chậm rãi chờ rơi xuống, chôn vùi tất cả.
Trong lúc ngẩn ngơ, cô nhớ lại câu anh ta từng nói: "Thế thì em cho tôi 35 millimet yêu đi, còn tôi sẽ cho em cả thế giới." Đúng, đây chính là thế giới anh ta cho cô, một thế giới tàn khốc vô tình, trừ lợi dụng ra vẫn là lợi dụng, thật sự là châm chọc! Cô vô thức cong đôi môi lên, một giọt chất lỏng ấm áp nhỏ xuống, từ từ lướt qua gò má cứng đờ tê dại, trong bóng tối dày đặc thoáng hiện lên tia sáng lạnh màu lam đậm, giống như sự cười nhạo không lời.
Đợi đến khi Đường Mật cho rằng đã hoàn toàn rửa ráy sạch sẽ, mới từ từ lau khô thân thể, mặc quần ngủ ra khỏi phòng tắm, mà Arthur thì đang ngồi trên ghế salon trong phòng ngủ chờ cô.
"Nếu đã không chịu được Emile, vì sao còn đồng ý đề nghị của Y Tắc?!" Arthur ngẩng đầu nhìn cô, hai đầu lông mày mang theo lạnh lẽo, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc.
"Tôi chỉ muốn sớm hoàn thành nhiệm vụ một chút, sau đó rời khỏi nơi quỷ quái này và anh." Đường Mật không nhìn anh, chỉ là kéo khăn bọc tóc xuống, xoay người nhìn gương lau những lọn tóc ướt, vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt trống rỗng, giống như cô đang nói chuyện với không khí vậy.
"Em khẩn cấp muốn thoát khỏi tôi như vậy sao? Thậm chí không tiếc hy sinh thân thể mình đi dẫn dụ Emile?" Giọng nói Arthur lạnh lùng phất qua bên tai, trong căn phòng cực độ yên tĩnh nghe thấy lại có cảm giác xa lạ kỳ quái.






Tủi Nhục
Đường Mật ngẩng đầu lên, từ trong gương nhìn thấy Arthur đang đứng phía sau mình. Anh ta mặc chiếc T-shirt đen bó sát người phối với quần dài cùng màu, thân hình cao lớn chắn đi ánh đèn, hoàn toàn bao phủ cô trong bóng của anh ta, hai mắt đe dọa nhìn cô trong gương, đồng tử màu xanh biếc như bị một tầng băng che phủ, nhưng bên trong lại có lửa giận đang thiêu đốt rõ ràng.
"Anh hỏi hai vấn đề, mà vấn đề thứ hai vừa hay lại là đáp án của vấn đề thứ nhất." Đường Mật nhìn lướt qua gương mặt anh trong gương, sau đó nghiêng đầu tiếp tục lau tóc, động tác vẫn không nhanh không chậm như trước, nơi đuôi lông mày đọng một tia sáng lạnh: "Ví như tôi phải lên giường với Emile, thì cũng là do anh tạo nên, lúc trước nếu không phải anh đã ép buộc tôi tham gia vào kế hoạch của các anh, có lẽ cả đời này tôi cũng sẽ không nhìn thấy hắn ta. Lẽ nào anh cảm thấy tôi không nên rời xa anh, mà nên bám lấy gấu quần anh nói cám ơn à? Cảm tạ một ma quỷ đã kéo tôi xuống địa ngục sao?!"
Đối với sự phẫn nộ của Arthur, cô cảm thấy rất buồn cười, có lẽ anh ta cũng có vài phần chân tình thật lòng với cô, thế nhưng lớp vỏ ngoài trong suốt của tình yêu trước nay vẫn luôn cực kỳ mỏng manh, một khi gặp phải cú đánh của hiện thực vô tình thì bất cứ lời thề thốt ngọt ngào nào cũng sẽ hóa thành cát bụi, đau đến thịt nát xương tan. Là một đặc công, thân phận đầu tiên của Arthur là tài sản của chính phủ, sau đó mới là một con người, tuân theo mệnh lệnh cấp trên là thiên chức của quân nhân, cho dù là người mạnh mẽ như anh ta cũng không thể nào phá vỡ định luật tựa sắt thép này. Mà điều cô nghĩ đến là, vào lúc anh ta xoa mặt cô nói: "Tin tưởng tôi", anh ta có từng ý thức được điểm này hay không? Có lẽ có cũng có lẽ không, tuy nhiên hiện giờ đã không còn quan trọng nữa.
Đối với câu hỏi vặn của Đường Mật, Arthur im lặng. Những gì cô nói đều là sự thật, nhưng không phải toàn bộ. Anh nên nói thế nào để cô biết, chính là vì hôm ấy cô giấu đi thẻ nhớ, sau đó lại giao hình của anh cho tạp chí, khiến cho thân phận của anh suýt bị bại lộ, chỉ huy cấp cao của Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu trong cơn thịnh nộ đã truyền mệnh lệnh muốn ám sát cô? Còn anh đã hao hết tâm tư tính toán kế hoạch này như thế nào, để cấp trên cho rằng cô còn có giá trị lợi dụng, mới hủy bỏ lệnh ám sát giữ lại tính mạng của cô? Thế mà giờ phút này, cô lại chỉ trích anh đã kéo cô xuống địa ngục.
Trong mắt Arthur hằn lên tia máu, vung cánh tay, liền ném cô lên chiếc giường đôi rộng thênh thang kia. Đường Mật cực kỳ chật vật ngã nhào lên drap giường mềm mại, tấm vải lạnh lẽo quấn quanh người, lung la lung lay, giống như rơi vào đại dương mênh mông, mờ mịt không có bến bờ. Nhưng cơ thể mạnh mẽ mà cường tráng sau lưng kia lại như ngọn núi ép cô vào bên trong, dị vật bên dưới phần eo cứng rắn lợi hại, hung khí tàn bạo kia của anh ta đang chuẩn bị xé nát cô, mà cô ngoại trừ run rẩy cùng sợ hãi cực độ ra thì toàn thân cũng không có được phản ứng nào khác.
Arthur nhanh chóng vén làn váy của cô lên, ngón tay không tốn chút sức nào đã xé rách mảnh vải yếu ớt mỏng manh kia, vật cực nóng dán lên làn da mềm mại của cô phát ra kêu gào không tiếng động cùng co rút, ý nghĩ muốn có được cô trở n


pacman, rainbows, and roller s