Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1132 lượt.
câu đầu tiên em muốn nói với anh lại là câu này ư?"
"Chúng ta không nên gặp lại, như vậy sẽ hại anh, cũng hại cả em." Đường Mật quay đầu lại nhìn anh, ánh mắt lạnh nhạt, muốn kéo lọn tóc từ trong tay Arthur ra nhưng lại bị anh giữ chặt lấy.
"Em đã nói hai điều không nên, vậy thì điều gì mới nên? Chẳng lẽ dùng thuốc mê làm hôn mê vị hôn phu của em là nên, liên tục không ngừng bỏ chạy lẩn trốn anh là nên sao? Mà tất cả những chuyện ấy là vì anh sẽ hại em?!" Ánh mắt Arthur lạnh xuống, ngón tay cầm sợi tóc cô đang dần dần dùng sức, toàn thân phát ra hơi thở lạnh lùng làm cho Đường Mật không nhịn được run lên một cái.
Tác giả: ài, lại cãi nhau rồi, hai cái tên làm cho lòng người không yên này, có điều chủ yếu là người làm mẹ tôi đây tâm lý có chút méo mó, rất thích xem con của mình chịu hành hạ
Đấu Tranh
Ngón tay anh cầm chặt làm cô cảm thấy đau, nhưng vẫn chưa là gì so với trái tim quặn thắt từng đợt kia, giống như có cái máy bơm nước khổng lồ đang hút tất cả không khí trong ngực ra. Cô cắn răng, cố hết sức làm cho mình lộ ra vẻ mặt không quan tâm: "Arthur, em nghĩ thông suốt rồi, chuyện giữa em và anh chỉ là nhất thời nông nổi, đối với em mà nói, anh chẳng qua chỉ là một chút gia vị trong chặng hành trình buồn tẻ mà thôi. Sau khi điên cuồng qua đi, bây giờ em đã tỉnh táo lại, em không thể gả cho một người đàn ông không có nơi ở cố định, cả ngày đối mặt với nguy hiểm. Mọi chuyện xảy ra mấy ngày nay đều làm em sợ hãi, còn suýt vì thế mà mất mạng, cho nên, anh đi đi! Rời khỏi em, đừng bao giờ để em nhìn thấy anh nữa!"
Arthur buông tóc cô ra, lui về phía sau một bước, ổn định nhìn chằm chằm khuôn mặt cô. Sắc mặt anh hung tợn mà đáng sợ, nhiều ngày bôn ba cùng trốn chạy làm cho dưới vành mắt có chút thâm quầng, nhưng hai mắt lại có vẻ càng sắc bén và có tính công kích hơn. Nếu như vừa rồi anh còn có thể áp chế lửa giận của mình thì bây giờ anh đã gần kề ranh giới bùng nổ.
Đường Mật rất rõ hậu quả chọc giận Arthur đáng sợ thế nào, nhưng cô buộc mình không thể lùi bước, "bảo vệ anh ta quan trọng hơn yêu anh ta rất nhiều", lời của Caroline hiện lên trong đầu. Nếu anh vì cô mà cả dũng khí thoát ly khỏi Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu cũng có thì vì sao cô lại không thể vì anh mà có dũng khí rời đi?! Ý nghĩa của yêu một người là có đôi khi sẽ vượt qua cả cái tôi của chính mình.
"Em xác định những gì em nói đều là lời thật lòng? Em còn ba giây để suy nghĩ nên trả lời thế nào." Arthur không có động tác gì, bờ môi chậm rãi cong lên, nhưng quai hàm căng chặt cùng gân xanh nổi trên cánh tay tựa như cây cung mạnh mẽ đang giương, mũi tên sắc bén trong mắt đã nhắm chuẩn ngay trái tim cô.
"Vì sao bọn họ lại dừng đuổi bắt?" Đường Mật mở to hai mắt, không thể tin nhìn anh. Cô biết rõ Arthur mặc dù rất mạnh, nhưng tuyệt đối không phải loại người vì xúc động mù quáng mà ăn nói lung tung, anh nói ra như vậy ắt hẳn đã có đối sách chu đáo chặt chẽ mà thích đáng, thế nhưng rốt cuộc anh có biện pháp gì mà có thể làm tổ chức tình báo tối cao của hai quốc gia nghe lệnh của mình?
Arthur nở một nụ cười, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đồng tử màu lục sẫm lộ ra một tia sáng nhỏ, tựa như tia sáng lạnh thấu xương cắt qua bóng tối dày đặc ở bên ngoài: "Bọn họ quá xem thường thực lực của gia tộc Solomon rồi. Mặc dù nước A mất đi hợp đồng khai thác địa nhiệt với nước Z nhưng gia tộc Solomon lại lấy được ba mươi lăm phần trăm cổ phần công ty hàng không của nước Z, gia tộc Solomon dự định cùng nước A ký kết một bản hợp đồng mua máy bay, đơn đặt hàng mua máy bay trong 5 năm tới của công ty hàng không nước Z đều sẽ ký với nước A, nhưng điều kiện tiên quyết cho tất cả những việc ấy là dừng hành động đuổi giết đối với cả anh và em."
"Vậy còn Cục Tình Báo Quân Sự Số Sáu? Caroline từng nói cấp trên của cô ta sẽ không đồng ý để anh đi." Đường Mật không thể quên được cuộc đối thoại với Caroline, lúc ấy vẻ mặt thoạt nhìn không chút để tâm nhưng lại lạnh lẽo đến cực điểm của Caroline vẫn rõ mồn một trước mắt cô, khiến cô đến nay vẫn không rét mà run.
"Cấp trên của cô ta sẽ đồng ý, bởi vì Schumann đã đồng ý giúp ông ta tranh cử tổng thống nhiệm kỳ kế của nước H. Bất quá những việc ấy đều cần có thời gian để điều đình, cho nên chúng ta phải sống qua mấy ngày then chốt nhất này. Đường, người có thể chia cắt chúng ta ngoại trừ chính bản thân chúng ta ra thì không có ai khác, đừng tự cho là đúng mà thay anh làm những chuyện em cảm thấy nên làm nữa, tình yêu là từ hai phía." Arthur ôm cô vào lòng, ôm chặt eo cô, khuôn ngực dày rộng ấm áp che chắn hết sự lạnh giá khắp bốn phía.
Lúc này Đường Mật mới hoàn toàn giác ngộ, làm sao cô lại quên mất anh của Arthur – Schumann cơ chứ? Tuy thoạt nhìn là một ông chủán cơm ôn tồn tao nhã lại khôn khéo lõi đời nhưng kỳ thực tộc trưởng gia tộc Solomon mới là thân phận thật của anh ấy, là một ông vua không ngai nắm trong tay vương quốc vận tải đường thuỷ của Tây Âu, anh ấy làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn em trai