pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

35 Milimet Yêu

35 Milimet Yêu

Tác giả: Mèo Vớt Trăng Sáng

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

i Arthur thì căng chặt, nâng cánh tay nổ súng về phía sau, tiếng súng càng kịch liệt thì máu tươi từ vai anh chảy xuống càng nhiều, nhiễm đỏ hơn nửa người.
Tiếng kính vỡ từ phía sau truyền đến, đạn của đối phương đã phá nát cửa sổ sau, xuyên qua cửa sổ phía trước, cả tấm kính chắn gió do ảnh hưởng của đạn mà nứt ra vô số vệt trắng, sau đó một vật thể hình bầu dục kêu "tít tít" rơi vào dưới thảm ghế lái.
"Lựu đạn!" Đường Mật trừng mắt nhìn vật thể màu đen đang bốc lên khói trắng kia sợ hãi kêu.
"Nhảy khỏi xe!" Giọng nói Arthur lập tức truyền đến.
Đường Mật gần như là dùng bả vai để phá cửa xe mà bay vọt ra bên ngoài, cả tầm nhìn đều bị đảo lộn, từ bả vai và đùi truyền đến đau nhức như lửa cháy, thân thể lăn lộn trên mặt đất xi-măng, bên tai truyền đến tiếng nổ lớn, vụ nổ mãnh liệt chấn động khiến tim phổi cô gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Không biết qua bao lâu, có lẽ vài phút, cũng có lẽ chỉ vài giây, tối tăm trước mắt Đường Mật dần rút đi, ánh sáng rọi vào trong mắt, nhưng ngực lại càng không ngừng cuồn cuộn lên như muốn nôn ra vật gì đó thì mới có thể thoải mái được. Không nhìn rõ bất cứ thứ gì, trong một mảnh ánh sáng mờ ảo nghe thấy mấy tiếng súng vang lên cùng âm thanh vật nặng lăn đến. Đột nhiên, một cái cánh tay dìu cô đứng dậy, khuôn mặt lo lắng của Arthur không ngừng phóng đại trước mắt. "Không sao chứ?" Giọng nói của anh giống như từ nơi rất xa truyền đến. Cô muốn mở miệng, nhưng trong cổ họng bị ép chặt, chỉ có thể ngẩn ngơ lắc đầu. "Còn đi được không?" Anh hỏi. Cô gật đầu, bước chân có chút không thực, bước trên mặt đường nhựa lạnh như băng lại tựa như đi trên kẹo đường mềm mại.
"Vậy nhanh chóng chạy lên thuyền đánh cá thôi, con thuyền đi Canada đã nhổ neo rồi!" Arthur dìu Đường Mật, gần như là nửa kéo nửa lôi chạy tới bến tàu sát biên giới.






Rơi Xuống
Đường Mật vẫn chuyển động tầm mắt không yên nhìn hai chiếc xe bị lật cùng máu chảy như rót từ vai xuống lưng của Arthur, cô không biết mình đã chạy đến bến tàu sát biên giới như thế nào, cũng không biết mình đã bước qua được ván cầu nhỏ hẹp mà cao ngất kia ra sao để đi lên khoang thuyền, cô chỉ thấy màu máu trên người anh tràn ngập cả hốc mắt, những thứ nhìn thấy đều là một màu đỏ sậm. Cho đến lúc đã hơi định thần lại thì cô đã ở trong khoang thuyền, Arthur ngồi bên cạnh đang chỉa súng vào đầu một thủy thủ thở phì phò từng ngụm, thủy thủ kia quỳ trên mặt đất toàn thân run rẩy xé băng gạc, bên chân đặt một số dược phẩm dùng để cầm máu.
"Để cho tôi!" Đường Mật nhận băng gạc trong tay thủy thủ, hốc mắt nóng lên.
Dung dịch oxy già không màu nhỏ trên miệng vết thương của anh làm sủi lên bọt màu hồng phấn không ngừng, giống như axit mạng nồng độ cao ăn bên ngoài thịt, lúc nhìn thấy lưng anh bỗng nhiên cứng lại, nước mắt cô liền không nén được mà trào ra, cùng máu tươi của anh chảy qua cái lưng vẫn thẳng đứng cường tráng như trước.
"Đừng khóc, chỉ là vết thương nhỏ thôi, trước kia còn có vết thương nghiêm trọng hơn thế này gấp mười lần anh vẫn chịu được mà." Arthur nở ra nụ cười trấn an, nắm lấy bàn tay hơi run rẩy của cô. Không ngờ rằng một câu bâng quơ này của anh lại càng khiến nước mắt Đường Mật rơi nhiều hơn, cô lau nước mắt trên mặt, cố nén nức nở, cắn môi chích thuốc cầm máu màu cam kia vào tĩnh mạch anh. Khi cô dùng băng vải quấn qua trước ngực anh, anh lại nắm lấy bàn tay cô lần nữa.
Lúc này, mũi thuyền bỗng nhiên trầm xuống, Đường Mật bị Arthur kéo cả người thuận thế nhào về phía trước, với cỗ xung lực khổng lồ ấy bọn họ bị hất đến một phần ba phía trước của thân thuyền, nhưng mũi thuyền lập tức lại nâng lên, dưới tác động của sóng lớn đã cách mặt nước một khoảng. Đường Mật còn chưa kịp bắt lấy bất cứ vật gì thì người đã bị hất ra bên ngoài, đột nhiên từ cánh tay truyền đến đau nhức, chiều hướng bị rơi xuống bỗng ngừng lại. Ngẩng đầu nhìn, thì ra là Arthur đang một tay kéo lấy dây thừng ở mũi thuyền, một tay kéo mạnh cổ tay cô.
"Nắm chặt anh!" Arthur cúi đầu hô to với cô.
Đường Mật nắm chặt cánh tay anh, một chất lỏng tanh mặn nóng ấm từ tay anh trượt xuống lòng bàn tay cô, là máu! Cô mở to mắt, nhìn thấy trên vai anh chảy ra một mảng máu lớn, thấm ướt áo khoác, từng giọt đang rơi xuống mặt cô. Miệng vết thương của anh bị nứt ra rồi, nhất định là vừa nãy lúc kéo cô đã làm rách chỗ thịt vốn đã vô cùng yếu ớt.
Còn chưa kịp phát ra bất cứ âm thanh gì thì một lực va đập còn mạnh hơn từ phía sau truyền đến, kèm theo sóng biển cùng tiếng nổ mạnh đinh tai nhức óc, cả đuôi thuyền vỡ vụn ra, ánh sáng chói mắt cùng sương mù như muốn thôn tính cả mặt biển. Viên đạn xuyên thép thứ hai phát ra từ chiếc du thuyền phía sau, tạo một cú đánh cuối cùng cũng là trí mạng với chiếc thuyền đánh cá đã sớm nguy cấp. Cả chiếc thuyền vì phần đuôi bị một lượng nước lớn tràn vào nên mũi thuyền bị nâng lên cao, nghiêng về phía sau rồi từ từ chìm vào trong nước.
Trong chấn động mãnh liệt, Đường Mật cảm thấy ngón tay Arthur nắm lấy mình đột nhiên run