Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344225
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4225 lượt.
hàng vỗ lưng Tiểu Ảnh an ủi: “Đừng khóc, Tiểu Ảnh, bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn, có thể do não bộ thiếu dưỡng khí, sẽ rất mau khôi phục lại thôi!”
“Cái gì? Rất mau sẽ khôi phục lại sao?” Kiều Chi Ảnh kích động ngẩng phắt đầu lên, đột ngột cao giọng the thé nói. Rất mau là vào lúc nào? Mau đến thế nào?
Thấy bộ dáng giật mình của cô ta, Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày, sao vậy? Chẳng lẽ cô ấy không muốn mình khôi phục trí nhớ sao?!
Kiều Chi Ảnh lập tức nhận ra mình có chút thất thố, vội lập tức nặn ra vài giọt nước mắt, mím mím môi, sâu sắc nói: “Tử Tình, số bạn khổ quá! Mới cưới mà chồng đã qua đời rồi, giờ lại… lại bị tai nạn xe… còn mất trí nhớ… Trời ơi! Tại sao ông trời lại đối xử với bạn như thế?” Tiếng khóc nức nở làm ruột gan người ta như đứt thành từng khúc ruột.
Lãnh Tử Tình vốn dĩ không đến nỗi quá xúc động, nhưng nhìn Kiều Chi Ảnh khóc lóc thảm thương như vậy thì cũng bắt đầu sinh ra thương cảm cho chính mình, sống mũi cay cay. Nhưng cho dù cô có thương cảm đến mức nào thì cũng không thể rơi nước mắt được. Cô thật hoài nghi có phải tuyến lệ của mình có vấn đề rồi không?
Không đúng, cái gì qua đời rồi? Cô ấy vừa nói cái gì?
Lãnh Tử Tình đột nhiên cả kinh, cô sao lại vừa nghe thấy người bạn này nói là chồng cô làm sao đó?
“Tiểu Ảnh, bạn nói cái gì? Chồng mình… qua đời rồi?” Lãnh Tử Tình trợn mắt lên nhìn chằm chằm vào Kiều Chi Ảnh…
Ngày 26 tháng 1 – Nhân viên tạp vụ
“Tiểu Ảnh, bạn nói cái gì? Chồng mình… qua đời rồi?” Lãnh Tử Tình trợn mắt lên nhìn chằm chằm vào Kiều Chi Ảnh.
Kiều Chi Ảnh vừa nghe nói thế thì càng khóc dữ hơn.
“Tiểu Ảnh, bạn nói mau, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”
“Tử Tình! Chúng mình thật là mệnh khổ mà!” Kiều Chi Ảnh đột nhiên ôm lấy Lãnh Tử Tình, khóc ầm ĩ lên.
“Tiểu Ảnh, đừng khóc nữa! Hiện giờ chẳng phải mình đang tốt rồi sao? Mình thật sự không có người thân nào ư?” Lãnh Tử Tình yếu ớt hỏi.
Kiều Chi Ảnh lắc đầu như trống bỏi. Sao lại có thể như vậy?! Sao cô ta có thể để cho Lãnh Tử Tình còn một người thân trên đời này được chứ? Nếu để Lãnh Tử Tình biết được thì nguy to. Phải mau chóng đem con bé này giấu đi thôi, giấu càng xa càng tốt!
Lãnh Tử Tình không khỏi nhăn nhó, như vậy thì hiện giờ cô đành phải tự lực cánh sinh sao? Cuộc sống trước đây của cô rất kham khổ sao? Nhưng tại sao lại được mặc quần áo tốt như vậy? Chẳng lẽ do mình muốn chết nên mặc bộ quần áo tốt nhất lên người? Chuyện này cũng không phải là không có khả năng.
Haizzz! Sao số cô mệnh lại khổ vậy chứ?
“Tiểu Ảnh, đừng khóc! Bạn nên cảm thấy vui cho mình mới phải. Hiện giờ mình cái gì cũng không nhớ rõ, lại càng không đi tìm cái chết nữa! Mình không biết tại sao trước kia mình lại có ý tưởng ngu xuẩn như vậy. Hiện giờ mình sẽ không vậy nữa! Bạn không phải lo lắng cho mình nữa đâu!” Lãnh Tử Tình an ủi Kiều Chi Ảnh.
“Đúng đúng đúng! Không nên làm như vậy nữa! Tử Tình, bạn có thể nói như vậy mình thật là vui!” Kiều Chi Ảnh thầm thở phào nhẹ nhõm, cô nàng rốt cuộc cũng tin lời mình nói rồi!
“Vậy, Tiểu Ảnh, mình đang làm nghề gì vậy? Nhà của mình ở chỗ nào?” Lãnh Tử Tình ngẫm nghĩ, cô nên xuất viện về nhà thôi. Chờ đến khi về nhà nghỉ ngơi vài hôm mới có thể rảnh rang suy nghĩ xem nên làm gì tiếp.
“Bạn là…” Kiều Chi Ảnh đầu óc xoay như chong chóng, “Bạn làm PA [1'>. Sau khi kết hôn rồi thì không làm nữa. Nhà… À! Nhà bạn sau khi chồng bạn mất thì vì quá thương tâm nên bạn đã bán nó ngay! Tất cả đồ đạc trong phòng, phàm là những gì liên quan đến chồng bạn thì bạn đều vứt bỏ hết! Tử Tình, hiện giờ… Đừng lo, bạn còn có mình! Tuy mình cũng không có chỗ ở nhưng mình có thể thuê phòng cho bạn! Bạn yên tâm, mình nhất định sẽ giúp đỡ bạn!”
Lãnh Tử Tình không khỏi nhíu mày! Trời ạ! Rốt cuộc mình là người thế nào vậy? Sống trong tầng lớp dân nghèo tận đáy xã hội sao? Cô nhi thì cũng coi như thôi đi, vừa kết hôn ba ngày thì chồng qua đời! Hiện giờ không có cả nhà để ở! Cô thật đúng là chỉ còn hai bàn tay trắng mà!
Đúng rồi! Công việc! PA, cái gì là PA chứ?
“Tiểu Ảnh, bạn bảo ngày trước mình làm công việc gì vậy?” Lãnh Tử Tình hỏi.
Kiều Chi Ảnh suýt nữa thì bật cười trước lời nói dối của chính mình, cô ta cắn cắn môi đáp: “PA là nhân viên tạp vụ. Bạn không có bằng cấp gì, không dễ tìm việc, phải đi làm nhân viên tạp vụ, tiền lương hàng tháng cũng không nhiều. Nhưng hai bạn… Hai bạn thật sự rất yêu nhau… Không dễ gì có được căn nhà của chính mình… Thế nhưng…”
Vừa nói đến đây Kiều Chi Ảnh lại bật khóc. Trời ơi! Thật mệt chết được! Không biết hôm nay cô ta phải lãng phí bao nhiêu nước mắt đây?
Nhân viên tạp vụ? Lãnh Tử Tình sửng sốt. Tại sao đến công việc cũng thê thảm như vậy chứ? Ai da! Thật đau đầu quá đi! Vậy thì sau này mình sống thế nào đây? Thôi mặc kệ cái đã! Đúng rồi! Thẻ tín dụng kia là từ đâu? Là tiền bán nhà sao? Nói như vậy, cô còn lại ít tiền!
“Tiểu Ảnh, đừng khóc nữa! Cảm ơn bạn đã đến thăm mình. Mình nghĩ hôm nay nếu không có gì trở ngại thì mình sẽ làm thủ