Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4222 lượt.
à khí, khoé miệng chậm rãi nhếch lên, cúi xuống hôn lên hai má, lại tránh đi đôi môi của cô ta. Hắn sủng nịnh thì thầm bên tai cô ta: “Thật là gợi cảm!”
Kiều Chi Ảnh vừa nghe liền cười phá lên khanh khách! Cô ta khoác tay Lôi Tuấn Vũ, đi theo hắn vào bên trong, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, vô cùng kiêu ngạo, dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ.
Những ánh mắt cực kỳ ngưỡng mộ đuổi theo hai người bọn họ. Kiều Chi Ảnh nụ cười càng thêm sáng lạn, loại hư vinh này làm cô ta thập phần hưởng thụ.
Cảm giác được Kiều Chi Ảnh bên cạnh dựa cả cơ thể vào trong lòng mình, Lôi Tuấn Vũ cười càng thêm tà mị, bàn tay to của hắn choàng qua vai cô ta, gắt gao giữ chặt lấy cô ta bên cạnh, trong khi vẫn không quên liên tiếp gật đầu chào những người quen biết.
Ánh mắt hắn quét một vòng quanh đại sảnh tiệc rượu, cuối cùng dừng lại ở một dáng người đang đứng thẳng gần cửa ra vào. Ánh mắt hắn lại đảo thêm một vòng nữa, những người cần đến đều đã đến rồi, một vài phóng viên cải trang thâm nhập vào đây cơ hồ ẩn mình rất tốt.
Nụ cười càng thêm thần bí, Lôi Tuấn Vũ ghé sát tai Kiều Chi Ảnh, nhẹ nhàng nói: “Đưa em đến gặp một người bạn cũ nhé!”
Nói xong hắn khép chặt cánh tay, ôm Kiều Chi Ảnh đi đến bên người đàn ông nọ.
Kiều Chi Ảnh nhìn theo ánh mắt Lôi Tuấn Vũ về phía người đàn ông đang đứng quay lưng về phía bọn họ, thân mình bỗng nhiên cứng đờ, thân hình hắn sao lại giống… Kiều Chi Ảnh cuống quít nhìn về phía Lôi Tuấn Vũ, thấy hắn vẫn tươi cười như trước, không nhìn ra một chút khác thường nào.
Cô ta thấp thỏm không yên hỏi: “Vũ, hắn là…?”
Ngày 27 tháng 1 – Lên án
Kiều Chi Ảnh thấp thỏm không yên hỏi: “Vũ, hắn là…?”
Lôi Tuấn Vũ nhìn thẳng vào mắt cô ta, nhướn mày, cười nói: “Cổ Dương chứ ai, sao thế? Sao lại mau quên như vậy?”
Kiều Chi Ảnh rúng động toàn thân, cuống quít giãy giụa thoát ra khỏi vòng ôm của Lôi Tuấn Vũ, nhưng không chống nổi sức mạnh của hắn: “Vũ? Anh sao thế? Anh định làm gì? Em không muốn nhìn thấy hắn! Vũ… Anh có biết em…”
Kiều Chi Ảnh lòng dạ rối bời, hắn định làm gì? Chẳng lẽ mọi lớp ngụy trang giả dối của cô ta đã bị hắn nhìn thấu hết rồi hay sao? Rõ ràng biết cô ta không muốn gặp lại Cổ Dương, nhưng lại cứ lôi kéo cô ta đi đối mặt với hắn! Lôi Tuấn Vũ rốt cuộc muốn làm gì? Hắn hôm nay đưa cô đi tham dự tiệc rượu này rốt cuộc là muốn làm cái gì đây?
Cô ta cảnh giác nhìn chằm chằm Lôi Tuấn Vũ, lúc này mới phát hiện ra ánh mắt Lôi Tuấn Vũ nhìn cô hiện giờ có sự khinh miệt, đùa cợt. Chẳng lẽ hôm nay hắn đưa cô ta đến đây tham gia tiệc rượu không phải là để cho cô ta một danh phận mà là có mục đích khác sao?
“Người đàn bà này, tôi muốn biết trong mắt em, tôi và Cổ, phân lượng của ai nặng hơn một ít?” Lôi Tuấn Vũ lúc này buông Kiều Chi Ảnh ra, hai tay đút túi quần, bộ dáng xem kịch vui.
“Em không biết anh đang nói cái gì!” Kiều Chi Ảnh cố gắng trấn tĩnh lại, cô ta đang suy nghĩ đối sách, nói như vậy Lôi Tuấn Vũ đã biết mối quan hệ của cô ta và Cổ Dương sao? Như vậy bước tiếp theo hắn muốn làm gì? Cô ta phải ứng phó ra sao đây?
“Cổ! Người đàn bà của tôi nói, buổi tối của năm năm về trước, ông… với cô ta…” Lôi Tuấn Vũ cố ý kéo dài giọng, nhìn Cổ Dương.
“Đủ rồi! Lôi Tuấn Vũ!” Kiều Chi Ảnh đột nhiên kêu lên: “Anh đang muốn làm nhục em, có phải không?”
Lôi Tuấn Vũ lập tức nở nụ cười: “Người đàn bà này, tôi chỉ muốn thay em báo thù thôi! Sao nào? Nhìn thấy người đàn ông đã cưỡng bức em năm năm về trước, em không có một chút hận ý nào sao?”
Kiều Chi Ảnh đột nhiên nhận ra được sự vũ nhục của Lôi Tuấn Vũ, hắn căn bản là không tin vào lời nói dối của cô ta! Hắn hôm nay là muốn công cáo toàn thiên hạ sự phản bội của cô ta sao? Đồng thời, đối với huynh đệ của mình, hắn cũng không lưu lại một chút tình cảm nào. Hắn mượn lời nói dối của cô ta để cáo chiếu thiên hạ, huynh đệ của hắn đã cưỡng bức người đàn bà của hắn! Một hòn đá ném trúng hai con chim!
Cổ Dương mặt không chút biểu cảm nào nhìn Kiều Chi Ảnh, cô ta có thể nói ra lời nói dối như vậy, hắn không có chút nào kinh ngạc. Kiều Chi Ảnh là loại đàn bà gì, hắn vô cùng rõ ràng! Cô ta là người không muốn chịu thua! Năm năm trước, nếu không phải vì cô ta quá sốt ruột, không đợi được nữa, thì cô ta cũng sẽ không câu dẫn hắn. Năm năm sau, nếu không phải cô ta quá thất vọng thì cũng không trở về lần nữa.
Lúc này Cổ Dương lại thấy Kiều Chi Ảnh có chút đáng thương hại. Cô ta cho rằng mình có thể đùa bỡn đàn ông trong lòng bàn tay, nhưng cuối cùng người bị thương không phải là cô ta hay sao? Từ lúc cô ta quyết định bỏ rơi hắn để trở lại bên cạnh Lôi Tuấn Vũ, thì hắn đã dự đoán sẽ có ngày này rồi! Cô ta sẽ thương tích đầy mình đứng đây để Lôi Tuấn Vũ tha hồ nhục mạ! Nhưng lúc này, hắn cũng không muốn giải cứu cho cô ta. Cho dù hắn có chút thương tiếc cô ta, thì lúc này đối với cô ta hắn chỉ còn lại sự thông cảm mà thôi.
“Vũ, không cần phải làm vậy đâu! Dù sao cô ấy cũng là người đàn bà cậu đã từng yêu!” Cổ Dương thở dài, nói ra lời nói mình vẫn luôn muốn nói.