Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344168
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/4168 lượt.
Có cần gọi điện thoại cho hắn không? Nói. . . gì nhỉ? Nhịp tim gấp gáp khiến cho suy nghĩ của cô cũng có chút hỗn loạn.
Chỗ ngồi bên cạnh đột nhiên lún xuống, Lãnh Tử Tình ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt dịu dàng, là Thời Kính Nhiên.
Theo bản năng thu lại di động, giống như nó là một báu vật không muốn nói cho người khác biết vậy.
"Đang chơi cái gì đó? Chuyên tâm như vậy?" Thanh âm của Thời Kính Nhiên rất rõ ràng, cũng rất nhẹ nhàng.
"Ồ, không có gì!" Lãnh Tử Tình đáp lấy lệ.
"Hôm nay tâm trạng em không được tốt lắm thì phải?" Thời Kính Nhiên thăm dò. Trên đường đi anh ta rất chú ý đến Lãnh Tử Tình. Hình như là đối với việc gì cũng không được hứng thú lắm. Nụ cười thường xuyên xuất hiện trước kia đã không còn bóng dáng trên mặt cô.
"Thật hả? Có lẽ là đêm qua ngủ không ngon!" Lãnh Tử Tình tìm một cái cớ rất hợp lý.
"Vậy thì nghỉ ngơi cho tốt đi. Đoạn đường này còn phải đi một quãng thời gian rất dài nữa." Thời Kính Nhiên săn sóc nói. Nói xong, hai tay anh ta khoanh trước ngực, nhắm mắt lại.
Lãnh Tử Tình nhân cơ hội quan sát sườn mặt của anh ta, mặt anh ta rất trắng trẻo. Cái trán rộng, sống mũi cao, môi hơi dày. . . So ra không được đẹp trai như Lôi Tuấn Vũ, nhưng cũng rất có sức hấp dẫn! Là một mẫu đàn ông thư sinh điển hình!
"Vẫn vừa lòng chứ?" Thời Kính Nhiên đột nhiên mở mắt nói.
Lãnh Tử Tình đỏ bừng mặt, anh ta đang nói gì vậy? ! Trời ạ! Thật ngượng mặt! Chính mình vừa nãy có phải là đang si mê nhìn anh ta không? Đừng có hiểu lầm nhé! Cô chẳng qua chỉ là nhàm chán mà so sánh một chút mà thôi!
Đột nhiên, Thời Kính Nhiên nở nụ cười. Cười đến rất đắc ý. Anh ta bá đạo vươn tay về phía Lãnh Tử Tình, nói: "Đưa di động đây!"
Lãnh Tử Tình ngẩn ra, nhưng dưới ánh mắt thúc giục của anh ta, ngơ ngác đưa di động cho anh ta.
Chỉ thấy Thời Kính Nhiên nhanh chóng nhập một dãy số vào di động của cô, sau đó gật gật đầu, hài lòng nói: "Đây là số di động của tôi, lúc nào cũng chào đón em gọi tới!"
"Hả? Tôi không. . ." chữ cần còn chưa kịp nói ra, lại nghe Thời Kính Nhiên "suỵt" một tiếng, nói: "Tôi cần! Tôi không phải là người muốn miễn cưỡng người khác! Tôi chỉ hy vọng khi em gặp phải vấn đề không giải quyết được, có thể nhớ đến còn có một người là tôi quan tâm đến em! Hai mươi bốn tiếng mở máy vì em, chờ đợi em sai bảo! Chỉ có vậy thôi!" @Câu này được, xứng đáng được 1 like@
Nghe xong những lời này, Lãnh Tử Tình nhất thời cấm khẩu không nói được lời nào. Trời ạ! Một Lôi Tuấn Vũ đã khiến cô không chống đỡ nổi rồi, lại thêm một Thời Kính Nhiên, còn dùng cách thức này để đấu với cô! Ai da! Chuyến du lịch này e là thật sự không nên đi nha!
Ngày 2 tháng 2: Qua cửa khẩu
Đến biên giới, cần phải qua cửa khẩu. Mọi người đều đang ở trạm kiểm tra biên phòng đợi hướng dẫn viên du lịch làm thủ tục nhập cảnh.
Lãnh Tử Tình mới chú ý rằng, hướng dẫn viên A Văn của bọn họ đã rời đi rồi, đổi thành một người đàn ông hơi béo, vừa nhìn liền thấy dáng vẻ rất chi là sự cố. Mà vừa nãy anh ta giới thiệu với mọi người hai người Việt Nam, là hướng dẫn viên sắp dẫn mọi người xuất cảnh.
Chờ đợi có chút nhàm chán, Lãnh Tử Tình bắt đầu quan sát cái nơi gọi là biên giới này. Nơi này so với thành phố lớn quả thực có chút hương vị đồng quê. Trang phục của mọi người không được chăm chút lắm. Cách ăn mặc của đoàn bọn họ đã là quá bắt mắt rồi!
Hướng dẫn viên du lịch nói với bọn họ, bởi vì nơi này là biên giới, thường xuyên có người Việt Nam buôn bán qua lại với bên Quảng Tây, cho nên trên đường mọi người nhìn thấy, rất nhiều người đều là người Việt Nam.
Tiếng "tút tút tút" vang lên, đột ngột hắt vào cô một bát nước lạnh! Hắn cúp điện thoại sao? ! Hắn cúp điện thoại của cô? Hắn hẳn phải biết số điện thoại của cô chứ!
Tim Lãnh Tử Tình thắt lại! Phút chốc ớn lạnh, vô cùng hoảng hốt.
Lúc này, hướng dẫn viên bắt đầu kêu gọi mọi người nhanh chóng xếp hàng, chuẩn bị qua cửa khẩu.
Lãnh Tử Tình lại càng sốt ruột! Cô vội vàng gọi lại số di động của Lôi Tuấn Vũ, nhưng chỉ kêu hai tiếng, liền bị dập đi!
Đoàng một tiếng, thế giới của cô sụp đổ! Hắn lại còn không nhận điện thoại của cô? !
"Tử Tình? Nhanh lên! Phải qua cửa khẩu rồi!" Doãn Thiến ở đầu kia vẫy tay gọi cô.
Lãnh Tử Tình vội vàng chạy lại. Hướng dẫn viên phát trả hộ chiếu cho mọi người, Lãnh Tử Tình tâm trí để đâu đâu, hộ chiếu liền rơi xuống đất.
Một bàn tay nhặt hộ chiếu lên trước cô một bước, tiếp đó là thanh âm dễ chịu: "Lúc không có anh, xem ra em không chăm sóc bản thân mình tốt lắm!" Thanh âm này có chút thở hổn hển.
Lãnh Tử Tình vội ngẩng đầu, kích động mở lớn hai mắt, Lôi Tuấn Vũ! Trời ạ! Chính là Lôi Tuấn Vũ! Hắn đã trở lại! Hơn nữa. . . hắn vừa mới cúp điện thoại của cô là vì sẽ lập tức tới bên cạnh cô!
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi phong trần của hắn, viền mắt Lãnh Tử Tình lại có chút ươn ướt!
"Lôi tổng? Anh đã trở lại?" Lâm Địch Phi vội vàng chạy tới chào hỏi, "Hộ chiếu của anh đã làm thủ tục chưa? Lại đây, nhanh đưa cho hướng dẫn viên!