Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344128
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4128 lượt.
quát lên, chặn đứng lời giải thích của quản lý Miêu.
Quản lý Miêu quỳ mọp xuống đất, khóc lóc: “Lôi tổng! Lôi tổng tha mạng! Tôi chẳng qua chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền lẻ mà thôi! Ngài đại nhân không so đo với lỗi lầm của tiểu nhân! Mở công ty sáng tạo kia kỳ thực là chủ ý của vợ tôi! Tôi thật sự chỉ là muốn kiếm thêm chút tiền lẻ mà thôi! Tập đoàn chúng ta lớn như vậy, không tiếc gì chút tiền lẻ đó chứ!”
“Ha ha ha!” Lôi Tuấn Vũ cười đến mức cả phòng họp như cũng run rẩy theo.
“Lôi tổng… Lôi tổng ngài tha cho tôi một lần này đi! Lần sau, lần sau tôi nhất định không dám!” Quản lý Miêu sợ tới mức phủ phục ở dưới đất.
“Thư ký Lý!” Lôi Tuấn Vũ vừa gọi, thư ký Lý lập tức cuống quýt chạy vào, rất hiển nhiên cô ta vẫn ở bên ngoài nghe lén.
“Bố trí người bổ sung phần tiền hoa hồng mà tôi đã khấu trừ của quản lý Miêu!” Quay đầu về phía quản lý Miêu, “Anh đem phần tiền hoa hồng này chia hoa hồng cho nhân viên bộ phận quảng cáo các anh. Anh nghe đây, tôi giữ anh lại, không phải vì anh có khả năng đến mức nào! Mà là… muốn xem xem lá gan của anh lớn đến mức nào!”
“Cám ơn Lôi tổng, cám ơn Lôi tổng!” Quản lý Miêu ra sức cúi đầu nhận sai, dáng vẻ này thật sự còn có chút uất ức!
Lôi Tuấn Vũ đứng dậy, cất bước rời đi. Để lại hai người một đứng một quỳ, đều xụi lơ ở đó.
“Anh rể! Lôi tổng đã biết hết rồi sao?” Thư ký Lý trắng bệch mặt hỏi.
Quản lý Miêu yếu ớt gật đầu. May mà hôm nay tâm tình Lôi tổng rất tốt, nếu không, làm sao có chuyện chỉ đơn giản khấu trừ tiền hoa hồng như vậy!
“Anh rể, vậy về sau phải làm thế nào?” Thư ký Lý vẻ mặt đau khổ như sắp khóc.
“Còn có thể làm thế nào nữa?! Cụp đuôi mà làm người thôi! Đều tại chị gái của cô, cứ nói người ta đều làm như vậy! Không sao đâu không sao đâu! Cái người phụ nữ này, cả ngày chỉ biết chải chuốt làm đẹp! Còn sợ chưa đủ sao! Phải để tôi bị sa thải mới cam lòng!” Quản lý Miêu cả người vô lực, ra sức quở trách…
Lãnh Tử Tình tỉnh dậy, nhìn nhìn đồng hồ, đã là chạng vạng rồi. Cô thấy trên tủ đầu giường có để một chiếc máy tính, liền sửng sốt. Hắn sao lại?!
Lập tức chạy đến phòng khách, thư phòng kiểm tra, không thấy bóng dáng hắn đâu.
Vội vàng gọi di động cho hắn, liền nghe thấy thanh âm tràn đầy từ tính nói: “Sao vậy? Nhanh như vậy đã lại nhớ anh rồi sao?”
“Không có… em… chỉ là muốn hỏi anh một chút… Cái máy tính ở trên tủ đầu giường…”
“Ồ, đó là của em. Được rồi, mở cửa cho anh.”
Lãnh Tử Tình sửng sốt, vội vàng chạy ra cửa. Cửa vừa mở, oa…
Lôi Tuấn Vũ, anh có thôi đi không?
“Không có… em… chỉ là muốn hỏi anh một chút… Cái máy tính ở trên tủ đầu giường…”
“Ồ, đó là của em. Được rồi, mở cửa cho anh.”
Lãnh Tử Tình sửng sốt, vội vàng chạy ra cửa. Cửa vừa mở, oa…
Ôi trời ơi! Hoa hồng xanh. Một bó hoa hồng tràn ngập màu xanh lam. Màu xanh lam no đủ đến mức dường như có thể vắt ra nước, toàn bộ đều là ánh sáng lấp lánh! Thật xinh đẹp động lòng người như chính cái tên của nó!
Ánh mắt có chút đăm chiêu tràn đầy tình yêu.
Lãnh Tử Tình bị hắn cưng nựng có chút không được tự nhiên, xoay người muốn đẩy vòng tay của hắn, lại khiến hắn giữ càng chặt!
“Anh…”
“Vợ yêu à, có nhớ anh không?” Lôi Tuấn Vũ tựa đầu vào trán cô, dịu dàng hỏi.
“Anh! Nói gì vậy! Mau thả em ra! Em đi làm chút đồ ăn.” Lãnh Tử Tình phụng phịu, có chút bối rối. Hơi thở hắn gần trong gang tấc, khiến cho lòng cô có chút nhộn nhạo.
“Anh hiện giờ chỉ muốn ăn em… buổi trưa vẫn còn… thoải mái chứ…” Lôi Tuấn Vũ ngậm lấy vành tai cô, tinh tế nhấm nháp.
“Ahhh” Lãnh Tử Tình kêu lên, tiếng kêu này lại có chút yêu kiều. Lãnh Tử Tình vội vàng vịn vào cánh tay hắn, đề phòng chính mình vì bị hắn gặm cắn trốn tránh không kịp mà ngã nhào.
“Ha ha, em có thể kêu lớn hơn một chút…” Lôi Tuấn Vũ cười đến rất đắc ý. Bàn tay to bắt đầu du ngoạn trên thân thể cô.
“Tuấn Vũ, anh… buông ra… đừng như vậy… chúng ta chẳng phải vừa mới… a--” Lãnh Tử Tình ra sức giãy dụa, lại khiến hắn xâm phạm càng nhiều.
Loạn rồi! Lúc buổi trưa bất tri bất giác đã cùng hắn một lần nữa lên giường, mãi cho đến khi chính mình tỉnh lại cũng không biết phải ngăn lại! Chính mình hoàn toàn bị kỹ xảo của hắn làm lung lay! Đầu óc căn bản là không có không gian để suy nghĩ, chỉ có thể bị động mà hưởng thụ. Hiện giờ, mới qua vài giờ, thế mà hắn lại muốn…
Không! Quyết không thể trầm luân như vậy nữa! Chẳng lẽ cô đã quên chính mình là ai sao? Chẳng lẽ đã quên quan hệ của bọn họ rồi sao?!
“Tuấn Vũ, đừng! Đừng như vậy! Anh mau thả em ra!” Lãnh Tử Tình lấy hết dũng khí, đẩy mạnh Lôi Tuấn Vũ ra! Cuống cuồng chạy ra phía sau sô pha, đứng từ xa thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn.
Lôi Tuấn Vũ nhướn mày nhìn cô, nói: “Vợ yêu à, sao anh lại cảm thấy lần này em nằm viện trở về, hình như rất bài xích anh ôm. Có phải là biểu hiện của anh hôm nay không được tốt… làm đau em hay là…”
“Đủ rồi!” Lãnh Tử Tình quả thực nghe không nổi nữa! Hắn có thể đừng nói những lời đen tối như vậy được không?! Cô thật muốn nói với hắn! Tôi