Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4117 lượt.
!” Quách Oánh Tuyết nói không chút khách khí. Trong mắt cô, để có thai đúng là đầu óc ngập nước rồi! Thế giới riêng tốt đẹp của hai người, không nên có con trước khi cưới.
Đơn thuần là tự chuốc phiền toái.
“Sao có thể như thế? Vậy cậu tính khi nào thì giải quyết? Bọn mình cùng cậu đi.” Lãnh Tử Tình kéo tay Tát Bối Nhi an ủi. Việc bỏ thai là chuyện lớn, dù thế nào cũng là mạo hiểm.
“Giải quyết? Sao lại đi giải quyết?” Tát Bối Nhi trợn mắt nhìn Lãnh Tử Tình.
Hả? Lãnh Tử Tình sửng sốt, là ý gì? Không giải quyết? Lẽ nào cô ấy muốn...
“Cậu muốn sinh nó ra sao?” Lãnh Tử Tình há hốc mồm.
“Có gì mà không thể?” Tát Bối Nhi cụp lông mi xuống, uống chút nước lọc, làm ra vẻ tự nhiên.
“Đồ điên!” Quách Oánh Tuyết mắng mỏ. Trong từ điển của cô, chưa chồng mà có con đều là kẻ ngốc.
“Thôi thôi, đừng nói chuyện không hay này nữa. Chuyện của tớ các cậu không cần lo đâu”. Tát Bối Nhi định lảng sang chuyện khác.
“Trời ạ! Sao bọn mình có thể không quan tâm được chứ? Bối Nhi, cậu định làm mẹ đơn thân sao?” Trời ơi! Bạn bè cô sao toàn một lũ có quan điểm hôn nhân như vậy? Tuyết Nhi á, rõ ràng là không nên làm người thứ ba, vì tải sản mà yêu nhiều người đến thế. Chu Chu thì thay người yêu chóng vánh. Còn đi mê mẩn người kém mình quá nhiều tuổi. Còn Bối Nhi, ngay cả bố đứa nhỏ trong bụng mình cũng không biết là ai. Thật là hoang đường.
Thanh niên thời nay sao lại đều có tư tưởng kiểu này. Mà chính mình cũng vậy, còn nói bọn họ nữa. Cũng chẳng tránh đi đâu được. Còn làm hợp đồng hôn nhân, thật là khờ khạo! Xem ra đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã.
Tát Bối Nhi thấy cô mặt chau mày ủ thì cười: “Thôi mà! Xem bộ dạng của cậu kìa! Mình sao có thể để đứa nhỏ tủi thân được? Lúc nào đó cùng bạn trai kết hôn không phải được rồi sao?”
Nghe cách nói ung dung, Lãnh Tử Tình vẫn cảm thấy có gì đó không ổn cho lắm.
“Bối Nhi, cậu thật sự không sao chứ?” Lãnh Tử Tình cẩn thận hỏi.
“Không sao đâu! Xem cậu kìa! Bọn mình năm mới họp mặt, cậu đừng dài dòng nữa có được không? Mình thích cậu ngồi một bên yên lặng lắng nghe hơn đó Tử Tình. Cậu á, kết hôn xong liền biến thành bà cụ già rồi!” Tát Bối Nhi tỏ ý giận khiến Lãnh Tử Tình cười ngượng ngịu.
Bỗng chốc, ba cô nàng cười đùa ồ lên, gạt chuyện của Tát Bối Nhi sang một bên...
Ngày 19 tháng 2: Vẫn còn trốn tránh
Dịch: Hạt dẻ cười
Chỉnh dịch: Benbobinhyen
Lễ mừng năm mới thật là vô cùng vất vả! Nhà anh nhà tôi, Lãnh Tử Tình liên tục
không được yên. Cuối cùng cũng được về nhà mình!
Đột nhiên, Lãnh Tử Tình cảm thấy nhận thức của mình dường như đã có sự thay đổi. Lại còn coi nhà của Lôi Tuấn Vũ là nhà của chính mình!
Ách! Cứ như vậy? Hắn muốn ở cùng cô? Sao cứ có cảm giác như hắn đang đợi cô vậy, vì cái đó. Lãnh Tử Tình cũng không phải kẻ ngốc. Tư duy đang tăng tốc hoạt động, tìm ra lối thoát.
Hai người mặc áo choàng tắm ngồi đối diện nhau. Trong thư phòng lập tức bao trùm một bầu không khí mờ ám.
Lãnh Tử Tình mất tự nhiên mà ngồi xuống, mở máy tính ra. Len lén xem xét người đàn ông đang đọc sách trước mặt. Hắn thật sự đang đọc sách sao? Có thể đọc vào mới là lạ!
Căng da đầu mà lên mạng, kiểm tra thông tin về tác phẩm, không gì khác chỉ là những chuyện thúc giục làm nhanh. Muốn viết tiếp bộ “Hợp đồng hôn nhân 365 ngày”, lại ngại hắn ở trước mặt, liền không có cảm giác! Một chữ cũng không gõ được.
Haiz! Hắn không thể đi ngủ trước sao? Lãnh Tử Tình thầm than thở.
Bỗng nhiên, khóe mắt Lãnh Tử Tình bắt gặp Lôi Tuấn Vũ cầm sách đứng lên, nghiêng người về phía trước, nói: “Anh ra phòng khách, em lên mạng xong kêu anh một tiếng.”
Lãnh Tử Tình mặt mũi đỏ bừng, hắn cúi xuống trước mặt cô, lại làm lộ ra vòm ngực rộng lớn! Đám lông ngực kia dường như là cố ý mê hoặc cô, làm cho cô không kìm được nóng bừng hai tai.
“Nhanh lên, anh chờ em!” Cái lưỡi gợi cảm khẽ chạm vào tai cô, khiến cô một trận run rẩy, liền sợ ngây người.
Lôi Tuấn Vũ khẽ nhếch miệng cười mê người, cưng chiều xoa xoa tóc cô, đi ra ngoài.
Lãnh Tử Tình ngây ngốc nhìn bóng dáng hắn rời đi, sao hắn biết hắn ở đây cô sẽ không yên được?! Trong lòng lại nảy sinh một sự cảm kích. Nhưng lại nghĩ đến lời hắn vừa nói, lập tức cả người liền trở nên khô nóng. Thân mình vừa mới tắm xong
liền ướt đẫm. Chính mình toát mồ hôi rồi sao? Chỉ bởi vì hắn vừa mới trêu chọc?!
Trời ạ! Xem ra chính mình thật là sa đọa!
Lắc lắc đầu, thật muốn chết! Mặc kệ, chuyện chính quan trọng hơn! QQ như cũ liền đăng nhập.
Lãnh Tử Tình liền vội vàng kiểm tra tin tức của Hoa Bá, quả nhiên, Hoa Bá có nhắn lại.
Ngày ấy gặp được Hoa Bá, hành động của Lãnh Tử Tình nhất định đã tổn thương đến anh. Cô phải giải thích với anh ta.
Quả nhiên, Hoa Bá để lại lời nhắn: Tử Dạ, có đó không? Lên mạng thì trả lời.
Lãnh Tử Tình vội vàng trả lời: Có đó không?
Không có hồi âm, anh ta nhất định là không lên mạng.
Lãnh Tử Tình liền bắt đầu hạ quyết tâm viết truyện. Viết được vài chương, liền có chút buồn ngủ. Thời gian qua thự