Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1344102
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4102 lượt.
iền cười, muốn mắng liền mắng, muốn dựa vào liền dựa vào! Anh có thể vì em mà từ bỏ công việc của anh, hy sinh mọi thứ của anh! Anh hy vọng dùng toàn bộ mọi thứ của anh để bảo vệ em, giúp em! Nhưng còn em? Em coi anh là cái gì?” Từng câu từng chữ lên án của Hoa Bá, nói ra rất thẳng thắn.
Lãnh Tử Tình nghe xong hốc mắt không khỏi ươn ướt. Giọt nước mắt theo mặt cô chảy xuống, cô ấm ức che miệng, không dám khóc ra tiếng.
Hoa Bá nhìn dáng vẻ cô, không hề ngừng lên án, những lời này anh nhẫn nhịn đã lâu rồi: “Tử Dạ! Chẳng lẽ anh không phải là người mà em có thể tin cậy sao? Em cho rằng anh chỉ muốn ích kỷ mà có được em sao? Em cho rằng anh giúp em là vì muốn chiếm được thân thể em sao?! Tử Dạ! Anh nói cho em biết! Nếu là như vậy, hai mươi ngày trước, từ lúc em bước vào cửa nhà anh, anh đã làm như vậy rồi!
Em có biết mỗi ngày anh nhìn em, anh muốn ôm em đến mức nào không? Em có biết mỗi ngày khi anh nói ngủ ngon với em, muốn hôn em đến mức nào không?!
Em có biết mỗi ngày khi anh ngủ, muốn có em nằm cạnh anh đến mức nào không?! Những điều này, em có biết hay không?!”
“Em biết em biết em biết! Nhưng anh muốn em phải làm sao bây giờ?!” Lãnh Tử Tình gào khóc, “Em có thai rồi, anh có biết em sợ hãi thế nào không? Anh có hiểu được tâm trạng của em không? Em muốn cho mình một cơ hội thoát khỏi hôn nhân thoát khỏi Lôi Tuấn Vũ, nhưng mẹ kiếp vẫn không thoát khỏi sự trêu đùa của số phận! Cố tình vào lúc này, để em có thai với anh ta! Anh muốn em phải làm sao
bây giờ?! Hức -- anh muốn em phải làm sao bây giờ?!”
Hoa Bá nhìn Lãnh Tử Tình trước mặt khóc như một đứa trẻ, ngay cả lời mắng mỏ cũng có thể phun ra từ cái miệng nho nhã lịch sự kia, lòng chợt mềm đi. Anh vội vàng ghé lên trước ôm cô vào lòng, vừa vỗ lưng cô vừa an ủi: “Xin lỗi, Tử Dạ, là anh không tốt! Anh không nên trách em!”
Lãnh Tử Tình giận dỗi chùi hết nước mắt nước mũi lên người anh, còn một mực lên án: “Anh còn nổi nóng với em! Anh lại còn lớn tiếng với em!”
“Anh sai rồi! Được rồi, đừng khóc nữa! Anh sai rồi còn không được sao?” Hoa Bá quả thật hết chỗ nói! Đây là ai với ai vậy, anh chẳng phải là tự chuốc lấy khổ vào thân sao?!
Lãnh Tử Tình vừa nghe lại càng khóc dữ hơn! Khoa trương vùi mặt vào người anh, ra sức chùi nước mũi!
Hoa Bá nhíu chặt mày trừng mắt nhìn mái đầu trước ngực, nhếch nhếch khóe miệng, nói: “Đừng khóc nữa! Xấu chết đi được!”
Ngày 11 tháng 3: Để em ba ngày ba đêm không xuống giường được
Lôi Tuấn Vũ sáng sớm đã xuất hiện ở phòng làm việc của tổng tài tập đoàn Kiêu Dương. Lúc thư ký Lý lắc mông tiến vào đưa giấy tờ liền giật nảy mình.
“Ack! Lôi tổng? Xin chào!” Lời chào bị kinh hãi quá độ mắc nghẹn trong cổ thư ký Lý, cũng may chính mình thân chinh bách chiến, coi như phản ứng nhanh nhạy, thư ký Lý vội vàng gật đầu, đặt giấy tờ xuống liền bước ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau lại quay trở lại: “Xin lỗi, Lôi tổng, giấy tờ… để nhầm rồi!” Vội vàng đặt giấy tờ trong tay xuống, lại cầm lấy giấy tờ trên bàn, nhanh như chớp chuồn ra khỏi phòng làm việc của tổng tài.
Thư ký Lý ra tới cửa sợ tới mức vội vàng vỗ vỗ lên ngực, ông trời ơi! Thật sự là gặp quỷ, Lôi tổng sao lại đến sớm như vậy chứ?!
Không ngờ Lãnh Tử Tình lại lập tức đồng ý!
Nhưng, nỗi đau lớn nhất trong đời hắn đã giáng xuống, huynh đệ tốt của hắn cùng người phụ nữ của hắn bỏ trốn! Hiện giờ hồi tưởng lại, khi đó nỗi nhục nhã vì bị phản bội của hắn còn lớn hơn cả nỗi vấn vương với Kiều Chi Ảnh.
Vì thế, hắn liền thay đổi, bắt đầu lưu luyến hoa sắc. Đắm chìm trong lời ong bướm ngọt ngào của gái đẹp, cứ thế mà trầm luân! Hắn thừa nhận, tình dục cũng sẽ gây nghiện!
Áp lực của người nhà, khiến hắn và Lãnh Tử Tình dắt tay nhau đi nhận giấy đăng ký kết hôn. Mà lời hứa hẹn của Lãnh Tử Tình lúc trước lại làm cho lòng tự tôn nam tính mạnh mẽ của hắn được thỏa mãn hoàn toàn! Vì thế, hắn căn bản là không coi cô là trở ngại của mình, vẫn làm theo ý mình như trước, trêu hoa ghẹo nguyệt. Thậm chí ngay trước mặt cô cũng không thèm kiêng dè gì! Hắn từng vì thế mà dương dương tự đắc!
Nhưng, cô không thèm nhìn hắn, lại làm hắn tức muốn hộc máu. Lúc nhìn thấy hắn sẽ không bao giờ thét chói tai, ngây ngốc, làm bộ lẳng lơ giống như những người con gái khác! Thi thoảng liếc mắt lại còn mang theo ý mỉa mai. Những điều này đã thành công khơi dậy sự tò mò của hắn đối với cô.
Hắn đưa ra hợp đồng, cô hoàn toàn đồng ý. Thế nhưng, mới chung sống mấy ngày, cô liền điều chỉnh hợp đồng, vẽ vời này nọ trên bản thỏa thuận kia, giống như đó là một tấm lá chắn quan trọng đến mức nào, thực ra, chẳng qua chỉ là một tờ giấy bỏ đi!
Ở trong mắt hắn, chỉ có hắn có thể đưa ra yêu cầu, cô không có quyền can thiệp!
Nhưng còn hắn? Lại bị cô gái nhỏ nhìn có vẻ ngây thơ, nhưng tâm tư kín đáo sâu sắc này xuyên thấu.
Cuộc hôn nhân hợp đồng mà hắn lấy làm kiêu ngạo này, về phía cô lại là một
phương thức thể nghiệm cuộc sống hoàn toàn mới để cô viết truyện, sau khi tất cả đều đã nắm trong tay, cô