80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344055

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4055 lượt.

r> “Người anh em! Phía người phụ nữ của cậu có cần tôi để Tử Tình nói tốt với cô ấy mấy câu, bọn họ là chị em tốt, hẳn là có thể giúp được cậu!” Lôi Tuấn Vũ vô cùng cảm kích nói.
“Chớ! Cậu vẫn nên bớt lo đi cho tôi! Tôi đây vất vả lắm mới có được tiến triển! Đừng có để bọn họ ở cùng một chỗ, coi chừng cùng nhau bàn luận tài nghệ, thì tôi liền coi như kiếm củi ba năm thiêu một giờ! Được rồi, tôi phải trở về chuẩn bị bữa tối cho vợ con tôi rồi! Đây là điều kiện bắt buộc để tôi có thể ở trong nhà của cô ấy! Tôi phải cảm tạ trời đã ban cho tôi năng khiếu nấu ăn, amen!” Cổ Dương khoa trương múa tay loạn xạ trước ngực.
Lôi Tuấn Vũ bật cười, đấm vào vai anh: “Xem cậu chẳng có chút tiền đồ kìa!”
Cổ Dương không cho là đúng, cười cười vừa đi vừa nói: “Đừng chỉ cười tôi, trò hay của cậu vẫn còn ở phía sau đó!”
Cổ Dương đi rồi, Lôi Tuấn Vũ vội vàng gọi điện thoại về nhà, chị Ngô nói Lãnh Tử Tình không hề về nhà. Hắn liền có chút lo lắng. Lập tức bấm số di động của Lãnh Tử Tình, gọi vài lần đều không có người nghe máy.
Ngẫm nghĩ lời Cổ Dương nói, Lôi Tuấn Vũ gật gật đầu, gửi một tin nhắn: Tử Tình, anh không hề có lỗi với em! Hãy tin anh! Tối nay về nhà ăn cơm, anh đích thân xuống bếp… tuyệt đối không chỉ có mì!
Lãnh Tử Tình và Thời Kính Nhiên đang tán chuyện vui vẻ, khách khứa trong quán ăn Hàn Quốc cũng rất nhã nhặn, thanh âm của bọn họ không hề lớn. Vô cùng nhẹ nhàng. Lãnh Tử Tình dường như đã quên mất tâm tình xấu của mình.
Đột nhiên, di động rung lên, trong lòng Lãnh Tử Tình cũng nổi sóng theo. Cô không muốn xem, có thể đoán được là của Lôi Tuấn Vũ. Di động trên mặt bàn vẫn không ngừng rung.
Thời Kính Nhiên nhìn nhìn di động, lại nhìn vào mắt Lãnh Tử Tình, nói: “Không nghe?”
Lãnh Tử Tình cười: “Người không quan trọng.” Nói xong, tỏ vẻ không để ý uống một ngụm nước.
Thời Kính Nhiên khóe miệng khẽ nhếch, tự ý cầm lấy di động.
“Này, anh làm gì vậy? Không cần nghe!” Lãnh Tử Tình hoảng hốt, vội vàng ngăn lại.
Thời Kính Nhiên lắc lắc đầu, nhìn màn hình di động của cô viết mấy chữ “Lôi Tuấn Vũ”. Lẳng lặng nhìn di động yên lặng trở lại, sau đó đầu ngón tay bấm bấm trên di động, sau đó chuyển lại cho Lãnh Tử Tình: “Đây là số điện thoại của tôi! Lần sau nếu không vui, thì hãy gọi cho tôi! Tôi mời em ăn mì!”
Lãnh Tử Tình bật cười, đùa nghịch di động trong tay. Hai người nói chuyện từ trưa đến chiều, Thời Kính Nhiên thật sự rất biết an ủi người khác, khiến cô tạm thời quên đi phiền não.
Đột nhiên rung lên, một tin nhắn chuyển đến. Lãnh Tử Tình ngừng một chút, ngón cái nhẹ nhàng dịch chuyển, liền nhìn thấy tin nhắn của Lôi Tuấn Vũ, có chút đăm chiêu.
“Sao vậy? Nói gì vậy?” Thời Kính Nhiên tò mò hỏi.
“Không có gì!” Lãnh Tử Tình bỏ di động vào túi, cười nhẹ.
“Được rồi, gỡ chuông phải cần người buộc chuông! Người ngoài như tôi không can thiệp vào nữa! Đưa em về nhà, hòa giải với ông xã yêu quý của em. Nếu tiện, nói với anh ta, đừng có bắt nạt người phụ nữ mà Thời Kính Nhiên coi trọng, nếu không, anh ta tuyệt đối sẽ hối hận! Tôi chính là Kim cương Vương lão ngũ chuyên đi quyến rũ phụ nữ!” Thời Kính Nhiên nói có chút khoa trương.
“Ha ha ha, anh có thôi đi không?!” Lãnh Tử Tình cười đến sáng lạn. Trong lòng thật sự có một giọng nói đang thúc giục cô trở về nhà, người đàn ông kia muốn đích thân xuống bếp? Hắn không phải chỉ biết làm mì thôi sao? Khi nào thì chịu hạ thấp như vậy? Nhưng khi nghĩ đến câu nói lúc trước của hắn “Anh không hề có lỗi với em”, đám mây đen trong đáy lòng cô lặng lẽ tan biến…






Ngày 2 tháng 4: Đích thân xuống bếp
Lôi Tuấn Vũ phá lệ đẩy xe mua sắm vào siêu thị, không lâu sau liền chiến thắng trở về! Nếu để hắn lùi lại chỉ cần là mấy tháng trước, hắn cũng sẽ không đoán trước được chính mình lại có một mặt phụ nữ như vậy! Thay đổi, đôi khi đến khiến bạn không kịp trở tay, nhưng lại cảm thấy đương nhiên đến vậy.
Chị Ngô quả thực kinh ngạc, nằng nặc muốn giúp đỡ, nhưng lại bị Lôi Tuấn Vũ đuổi ra khỏi phòng bếp. Len lén nhìn bóng dáng cao lớn kia ở trong phòng bếp, thật không ra làm sao! Nhưng lại vẫn tuấn tú như cũ! Giống như nơi đó chính là bàn làm việc của hắn vậy!
Thời Kính Nhiên lái xe đến cửa nhà Lôi Tuấn Vũ, xem xét biệt thự xa hoa này, lắc lắc đầu: “Em không phải loại phụ nữ hưởng thụ, nơi ở tốt như thế này không hợp với em!”
Lãnh Tử Tình không nói không rằng, lẳng lặng nhìn chiếc xe đỗ trước cửa, biết rằng Lôi Tuấn Vũ đã trở về, do dự không muốn xuống xe.
Lãnh Tử Tình quả thật nhìn đến choáng váng! Hắn đây là đang nấu ăn hay là đang đánh trận vậy?! Một cảnh hỗn độn, sao lại khiến cô có cảm giác như đang ở chiến trường vậy. Là trận chiến như thế nào mới có thể biến nơi này thành cái dạng này?!
“Đứng đó làm gì, còn không…” Lôi Tuấn Vũ quay đầu nhất thời ngây người, ngơ ngác nhìn Lãnh Tử Tình.
Hoàng hôn buông xuống, Lãnh Tử Tình ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, trừng mắt nhìn một bàn đầy đồ ăn! Có rán, có xào, có hầm, có nấu…
Lôi Tuấn Vũ vẻ mặt nịnh nọt nói: “Đây rồi