XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3995 lượt.

g ta đi biển bơi một chuyến! Hàn tiểu thư, em thích bơi lội, phải không?” Lôi Tuấn Vũ cười nói.
“Đúng vậy. Tôi rất thích bơi lội!” Lãnh Tử Tình nhớ lại lần bọn họ gặp nhau ở câu lạc bộ Thần Vũ. Cô cậy mạnh thắng hắn, và đủ chuyện xảy ra sau đó.
Một cơn gió thổi tới, Lãnh Tử Tình bất giác run rẩy, lại để Lôi Tuấn Vũ rành rành cảm nhận được.
Vì thế, hắn đứng dậy, nói: “Đi thôi, quay về thôi!”
“Quay về? Mới chưa được nửa giờ! Anh có chuyện sao?” Lãnh Tử Tình không hiểu. Cô hiện giờ chỉ quan tâm hắn hít thở được bao nhiêu anion.
“Không có!”
“Vậy thì ngồi thêm một lát đi! Mấy khi đi được một lần.”
Lôi Tuấn Vũ do dự một lát, lại cởi bỏ áo khoác, khoác lên người cô.
Lãnh Tử Tình quả thật không thể tin vào mắt mình, nhìn Lôi Tuấn Vũ chỉ mặc áo sơ mi khoác áo khoác cho mình, trong lòng như có một dòng nước ấm đang chảy xuôi. Hắn…
Lãnh Tử Tình không kiềm chế được cảm xúc của mình, suýt nữa thì dựa vào lòng hắn. Kiềm chế, hiện giờ ở trước mặt hắn là Hàn tiểu thư! Cô không thể bị hắn mê hoặc.
“Anh… vì sao lại tốt với tôi như vậy? Anh thậm chí không biết mặt mũi tôi như thế nào?!”
“Anh chỉ tin vào cảm giác. Yêu một người không hề có lý do.”
“Yêu? Anh nói…”
“Đúng! Anh nói là yêu! Ngốc ạ!” Lôi Tuấn Vũ ôm đầu cô vào lòng, cảm nhận sự tồn tại chân thật của cô, “Không nên suy nghĩ lung tung. Cùng nhau ngắm biển đi!”
Lãnh Tử Tình không khỏi cảm động!
Dựa sát bên người hắn, cảm nhận gió biển thổi tới, lại giống như trong ca khúc kia, muốn cùng hắn cứ như vậy dần dần già đi!
“Em rất thích biển?”
“Ừm.” Lãnh Tử Tình nhắm mắt lại, lắng nghe giọng nói đầy từ tính của hắn. Để mình buông thả một lần đi!
“Còn có sở thích gì?”
“Thích viết lách, thích đi du lịch, thích ở bên cạnh người nhà…” Lãnh Tử Tình nhiệt tình thổ lộ.
Tốt đẹp đôi khi luân phiên nhau tới. Giọng hát của Lôi Tuấn Vũ vang lên:
“Trong đoàn người đông đúc
Chỉ tại anh nhìn em
Có nhiều hơn một chút
Làm cho anh từ đó
Không thể quên được em
Anh vẫn hằng mơ tưởng
Có ngày được gặp lại
Bắt đầu từ ngày đó
Cô đơn nhớ nhung em
Lúc anh nhớ em, em ở góc trời nào
Lúc anh nhớ em, em ở ngay trước mắt anh
Lúc anh nhớ em, em ở trong tâm trí anh
Lúc anh nhớ em, em ở trong trái tim anh…”
Trời ạ! Lãnh Tử Tình quả thực là say mê! Bài hát ‘Truyền kỳ’ mà cô thích nhất, chính là cảm giác này. Giọng hát của hắn đầy thâm tình như vậy, tuyệt vời đến vậy, hòa với gió biển mát rượi, hòa cùng cảnh đẹp nơi đây, khiến cho trong lòng cô dâng tràn tình yêu. Nhẹ nhàng kéo cánh tay hắn, cứ như vậy đắm chìm trong giọng hát của hắn.
Nhỏ giọng hòa theo tiếng hát của hắn, mặc dù giọng hát của mình không hay, nhưng cảm giác tốt đẹp này mặc dù chỉ tùy tiện ngâm nga cũng là một sự hưởng thụ: “Nguyện tin tưởng mình có duyên từ trước
Kiếp này ta sẽ lại tiếp tục yêu
Nguyện cả đời đợi chờ em phát hiện
Anh mãi mãi ở bên cạnh em
Không bao giờ rời xa…”
“Em thích viết lách phải không? Hoàn cảnh này có gì muốn biểu đạt không?” Giọng Lôi Tuấn Vũ dịu dàng như cát mịn.
Lãnh Tử Tình từ từ nhắm hai mắt hít một hơi thật sâu, dòng suy nghĩ dâng trào: “Ước hẹn sau hoàng hôn, bước trong sóng gió đêm. Mơ về thời trẻ thơ, đầy tình yêu kiếp trước. Bốc cát đón gió, cười ngắm hoàng hôn thủy triều lên; Ném đá vào con sóng, thoải mái nói chuyện nhân gian cuộc đời. Đi suốt chặng đường tình, để lại tuổi xuân vô hạn…
Nét tài hoa này khiến Lôi Tuấn Vũ có chút kinh ngạc! Vợ của hắn, người phụ nữ của hắn, khiến hắn yêu đến muốn ngừng mà không được!
Len lén kéo người cô lại, tìm đến môi cô, hòa tan tất cả nhu tình của cô dưới sự nhiệt tình của hắn…
Bờ biển in bóng hai người và nhu tình trải đầy trên bờ cát…






Bất ngờ gặp Tử Tử
Xe đang trên đường về nhà. Âm nhạc du dương vẫn đang nối tiếp nhu tình bên bờ biển, trong xe tràn đầy ngọt ngào.
“Đến nhà mẹ đi!” Lôi Tuấn Vũ đột nhiên đề nghị.
Xe Lãnh Tử Tình đang lái chợt đảo, suýt chút nữa va vào hàng rào bên đường.
“Sao vậy?”
“Ơ, Tuấn Vũ à, sao con lại về đây?” Tiêu Duệ có chút căng thẳng, khó hiểu nhìn Lãnh Tử Tình, còn liên tục nháy mắt.
Lãnh Tử Tình lập tức liền có dự cảm xấu. Chẳng lẽ… Quả nhiên, tiếng trẻ con từ phòng khách truyền ra, cô nhạy cảm nghe thấy. Trong đầu Lãnh Tử Tình nổ vang một tiếng. Ông trời ơi! Sao Tử Tử lại ở nhà bố mẹ chồng.
Trong tình thế cấp bách, liền buông tay Lôi Tuấn Vũ ra, ghé sát Tiêu Duệ hỏi: “Mẹ, sao Tử Tử lại ở đây?”
Tiêu Duệ lén lút nói: “Ba mẹ con đều ở đây cả, không biết hôm nay các con lại về, phải làm sao bây giờ?”
“Mẹ đừng lo, nhớ gọi con là ‘Hàn tiểu thư’, con là do mẹ giới thiệu đến.” Lãnh Tử Tình vội vàng dặn dò.
Ông trời ơi! Chưa vào đến nhà toàn thân đã đầy mồ hôi.
Khóe miệng Lôi Tuấn Vũ mang theo ý cười, không bỏ qua lời thì thầm qua lại của hai người phụ nữ, mặc dù không nhìn thấy, nhưng hắn dám khẳng định mẹ mình nhất định là biết chuyện Lãnh Tử Tình giả làm “Hàn tiểu thư”! Ha ha, được lắm! Hùa nhau lừa gạt hắn. Thú