Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1343943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3943 lượt.

thật xa, mặc dù ở đại sảnh sẽ không nhìn thấy cô, nhưng cô vẫn nhịn không được nhìn về phía đại sảnh của Thần Vũ. Trong đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, có thể thấy rõ hai người đang đôi co.
Hoa Bá không khỏi thở dài: “Giản, đừng để mình quá mù quáng, như vậy không thích hợp với em!” Kỳ thật Hoa Bá rất thương hại cô, anh đã rất chăm sóc cô, có lúc cũng có chút dung túng cô. Nhưng, muốn anh cho cô tình yêu, hình như là lực bất tòng tâm. Anh không cho được!
“Không thích hợp? Thế nào mới gọi là thích hợp? Lặng lẽ đứng bên cạnh anh, nhìn anh đau khổ, thì gọi là thích hợp với em? Vậy được, em thành toàn cho anh! Em đi nói với cô ấy, anh yêu cô ấy, để cô ấy ly hôn về với anh! Em phải đi nói với cô ấy, khi anh uống say ôm em đều gọi tên cô ấy! Những lời lẽ buồn nôn mà anh nói lúc làm tình với em đều là nói cho cô ấy nghe!”
“Bốp” một tiếng, Hoa Bá cũng có chút sửng sốt, anh có chút cứng ngắc nhìn tay mình. Anh đánh cô?
Giản Diệp không dám tin mở to mắt hoảng sợ nhìn Hoa Bá, trong nháy mắt đáy mắt xẹt qua tia đau xót, khiến tim Hoa Bá đập lỡ một nhịp.
Anh lại còn đánh cô?! Anh vẫn còn hận cô sao? Hận cô lúc anh uống rượu say, đóng giả là Tử Dạ xuất hiện trước mặt anh, hận cô đóng giả Tử Dạ làm tình với anh? Nhưng, cô đã trao lần đầu tiên của cô cho anh! Chẳng lẽ anh nhìn thấy vết máu kia không cũng không động lòng sao? Chẳng lẽ anh không biết lúc đó cô đau đớn thế nào sao?! Hoa Bá! Anh thật sự ích kỷ như vậy sao? Vì để giữ vững tình yêu của anh, không thèm nhìn em sao?
Trong mắt Giản Diệp vô cùng phức tạp, sau đó lại trở nên trống rỗng.
“Giản…” Hoa Bá có chút mờ mịt…
Đột nhiên, một nắm đấm mạnh mẽ giáng vào mặt Hoa Bá, Hoa Bá theo bản năng né tránh, nhưng vẫn bị đánh trúng một đấm, ngã sang một bên.
“Mày muốn chết!” Lôi Tuấn Vũ gầm lên giận dữ ôm Giản Diệp đang ôm mặt vào lòng, thấy Hoa Bá đứng dậy, lại tiếp thêm một đấm. Một đấm này Hoa Bá dễ dàng tránh được.
“Là mày?! Chết tiệt!” Lôi Tuấn Vũ nheo mắt lại, vừa thấy là Hoa Bá, lại tức sùi bọt mép, đẩy Giản Diệp ra đánh tiếp.
“Tuấn Vũ! Đừng đánh!” Lúc Lãnh Tử Tình nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ nổi giận đùng đùng xông vào đại sảnh, chạy lại thì đã không kịp! Lôi Tuấn Vũ ra tay quá nhanh.
Lôi Tuấn Vũ nghe thấy tiếng Lãnh Tử Tình, kinh ngạc nhìn về phía cửa, sao Lãnh Tử Tình lại từ bên ngoài đi vào chứ? Vậy vừa nãy, hắn vội nhìn về phía cô gái hắn vừa đẩy sang một bên… Vừa nãy không chú ý, cô gái này trẻ hơn nhiều, nhìn kỹ lại, đúng là không phải Lãnh Tử Tình! Nhưng cặp mắt trống rỗng kia, quả thực là giống nhau như đúc!
Lãnh Tử Tình vội vàng chạy tới, kéo Lôi Tuấn Vũ, xấu hổ nói: “Xin lỗi, Hoa Bá, Giản tiểu thư, chồng em hiểu lầm! Quấy rầy hai người rồi! Rất xin lỗi, hôm khác mời hai người ăn cơm tạ tội!”
Nói xong, kéo Lôi Tuấn Vũ đi ra ngoài. Bỏ lại đống hỗn độn kia cho Hoa Bá xử lý!
Đi quá vội, bước xuống bậc thềm suýt nữa bị té ngã, được Lôi Tuấn Vũ vững vàng đỡ lấy thắt lưng.
“Cẩn thận.” Giọng hắn không còn bạo ngược như vừa nãy, ngược lại còn rất bình tĩnh tự nhiên.
“Ừm.” Giọng Lãnh Tử Tình run rẩy cho thấy sự căng thẳng của cô.
Vội vã lên xe, Lôi Tuấn Vũ không nói không rằng, lái xe rời khỏi Thần Vũ.
“À…” Lãnh Tử Tình vẫn là nhịn không được lên tiếng giải thích, “Em cũng vừa mới gặp Hoa Bá… Cô gái vừa nãy anh nhìn thấy tên là Giản Diệp, hình như là… bạn của Hoa Bá. Ha ha, có phải là trông rất giống em, em cũng giật nảy mình.”
Lôi Tuấn Vũ liếc mắt nhìn bộ dạng quẫn bách của cô, “ừm” một tiếng không nói gì.
Xe chậm rãi chạy trên đường khuya tĩnh mịch.
“Anh hiểu lầm phải không?” Lãnh Tử Tình giương mắt nhìn hắn, sườn mặt anh tuấn đã không còn tức giận, ngược lại bên môi còn mang theo một nụ cười châm biếm.
“Ừm. Nhưng mà, rất sảng khoái!” Nụ cười nơi khóe miệng Lôi Tuấn Vũ càng mở rộng.
Nỗi oán hận tích tụ nhiều năm nay, trong khoảnh khắc đã biến mất không còn dấu vết! Rất tốt, sảng khoái vô cùng!






Dịch: Benbobinhyen
“Ừm. Nhưng mà, rất sảng khoái!” Nụ cười nơi khóe miệng Lôi Tuấn Vũ càng mở rộng.
Nỗi oán hận tích tụ nhiều năm nay, trong khoảnh khắc đã biến mất không còn dấu vết! Rất tốt, sảng khoái vô cùng!
Lãnh Tử Tình cả kinh, giận dữ nói: “Anh! Sao có thể như vậy.”
Lôi Tuấn Vũ chậm rãi dừng xe lại, trịnh trọng nhìn Lãnh Tử Tình, ánh mắt thâm tình khiến cô có chút sợ hãi.
Có điều, nhìn thấy Hoa Bá dắt theo một người con gái giống Lãnh Tử Tình như đúc, khiến cho tâm tình hắn vô cùng sảng khoái!
“Cười cái gì?! Đánh người rất vui vẻ phải không?” Lãnh Tử Tình không khỏi lườm hắn một cái.
Thấy khuôn mặt Lãnh Tử Tình đỏ bừng vì tức giận và quẫn bách, hơn nữa dưới ánh đèn đường, quả thật có một ý vị khác. Thân người Lôi Tuấn Vũ bắt đầu phản xạ có điều kiện theo thói quen.
Tầm mắt dõi theo hơi thở phập phồng của cô, tay bắt đầu trở nên không an phận. Luồn tay vào vạt áo sơ mi của cô, bắt đầu vén lên.
Lãnh Tử Tình cả kinh, vội vàng gạt tay hắn ra, bối rối ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy đèn xanh, liền kêu lên: “Đ


XtGem Forum catalog