Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3946 lượt.
g cho rằng, trước khi biết Lãnh Tử Tình, sau Kiều Chi Ảnh, đầu óc hắn mơ hồ, hắn chơi đùa vô số phụ nữ, hoàn toàn không biết phụ nữ có thể dùng để yêu, dùng để che chở.
Sự xuất hiện của Lãnh Tử Tình, giống như một đóa hoa thuốc phiện, làm tê liệt dây thần kinh tình cảm của hắn. Hắn giống như đã hút phải thuốc phiện, mắc nghiện rồi.
Bao nhiêu năm trôi qua, cảm giác này chỉ có tăng chứ không giảm. Đến nay hắn đã là người đàn ông bước vào tuổi bốn mươi! Thành thục cuốn hút, là một nhân vật “đẹp trai giàu có” điển hình khá là được ưa chuộng! Lại chung tình duy nhất với một mình Lãnh Tử Tình.
Lúc phải đi xã giao tiếp khách, những tổng tài bên cạnh thường sẽ trêu chọc hắn, nói hắn là kiểu mẫu người đàn ông của gia đình. Hắn lại không cho là như vậy.
Cô gái kia, không! Phải nói là sự xuất hiện của cô gái kia, chính là giây phút một Lôi Tuấn Vũ như vậy tự cho rằng mình có thể kiểm soát được.
Đó là một đêm mưa…
Dịch: Benbobinhyen
Cô gái kia, không! Phải nói là sự xuất hiện của cô gái kia, chính là giây phút một Lôi Tuấn Vũ như vậy tự cho rằng mình có thể kiểm soát được.
Đó là một đêm mưa…
Thân là tổng tài, xã giao tiếp khách là khó tránh khỏi!
Ngày đó, sau khi bàn chuyện làm ăn xong, ký được hợp đồng lớn. Lôi Tuấn Vũ tâm tình tốt, uống thêm mấy chén.
Đều nói đằng sau một người phụ nữ thành công, nhất định sẽ có một người đàn ông hoặc vài người đàn ông làm hậu thuẫn. Bọn họ, không biết đã hậu thuẫn cho bao nhiêu phụ nữ rồi!
Lại nói tiếp, Lôi Tuấn Vũ kết giao với bọn họ, kỳ thật về phương diện này, hắn sâu trong thâm tâm rất coi thường bọn họ! Tuy nhiên, hắn lại thích kết giao với những người có ham mê này. Trên thương trường chính là như vậy. Nếu đối phương không có nhược điểm, không có ham mê nào, thì chuyện làm ăn sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Giống như hôm nay, hắn và La Viễn cố ý chọn nhà hàng này, kỳ thật là có mục đích! Có điều thật không ngờ trận mưa này lại lớn như vậy.
“Ha ha, vẫn là lão Thượng người ta hiểu tôi nha! La tổng, chúng ta kết giao nhiều năm như vậy, anh còn có thể nói ra những lời này, quả thật làm tôi chạnh lòng nha!” Lôi Tuấn Vũ làm ra vẻ đau khổ, rót đầy rượu cho La Viễn, nói, “Phạt rượu!”
“Không được, không được, tôi không uống được nữa! Lôi tổng, uống nữa sẽ say đó!” La Viễn liên tục xua tay, bỗng nhiên mở to hai mắt, “Haiz, tôi nói Lôi tổng, anh đây là có ý gì? Chuốc tôi say, anh cũng lão Thượng và bọn lão Vương định ở riêng đây phải không? Anh thật không biết điều nha!”
“Ha ha ha!” Mọi người vừa nghe, liền cười ồ lên đập bàn ầm ĩ.
Vương Cần nói xen vào: “La tổng, đây chính là chỗ không phải của anh! Lôi tổng là kiểu người gì anh không biết sao? Hai người các anh hôm nay đừng có đóng kịch nữa! Tiết mục kế tiếp cho lên sàn đi thôi! Đêm nay tôi sẽ gạt hết mọi chuyện sang một bên, anh xem, Mao Đài cũng uống có mấy hớp, chỉ chờ đồ ngọt điểm tâm của các anh đó. Các anh sẽ không làm tôi thất vọng chứ?”
Dứt lời, trong ánh mắt ngà ngà say lóe lên dục vọng không cần nói cũng biết.
La Viễn nheo nheo hai mắt lờ đờ, cười nói: “Ông chủ Vương yên tâm, yêu cầu của ngài, chúng tôi dám không đáp ứng sao? Ngài yên tâm, tuyệt đối là cái đó!” Anh ta giơ ngón tay cái lên, “Hợp đồng của chúng ta…”
Thượng Phẩm Nhất vươn tay tóm lấy ngón tay cái của La Viễn, đưa lên miệng mút, dọa La Viễn sợ hãi kêu “Ui da” một tiếng, năm người cười vang. Kỳ thật, Thượng Phẩm Nhất vô cùng xảo quyệt, anh ta vừa nghe thấy hợp đồng liền giở ra chiêu này, khiến cho người ta không thể không phục anh ta cái con cáo già này!
La Viễn ra vẻ hoảng sợ nhìn Thượng Phẩm Nhất: “Tôi nói, lão Thượng! Anh đúng là đói khát khó nhịn nha? Xem anh gấp thế kia? Em hai cũng đứng dậy rồi nhỉ? Lôi tổng, anh giúp tôi kiểm tra quần của lão Thượng đi! Xem em trai của anh ta đã sẵn sàng chưa!”
“Ha ha ha!” Lại là một trận cười ầm ĩ!
Thượng Phẩm Nhất cũng nổi hứng, trước mặt mọi người liền cởi quần ra, quần lót căng lên vì em trai đứng thẳng, khiến cho mọi người lại cười ồ lên!
“Thế nào? Anh em xem, đã nổi hứng! Anh em không thể so với Lôi tổng người ta, tình cảm chung thủy! Anh em đều có sở thích như vậy! Haiz, tôi không giấu mọi người, có một cô gái có văn hóa rất đặc biệt, khi làm giống như nước chảy vậy, anh cứ nghe thử tiếng người ta mà xem, a ư ưm a, ha ha a u, a Địch đến a Địch đến… rất có vần điệu.” Thượng Phẩm Nhất cười mờ ám.
Hắn lại còn nổi hứng hát bài “Không yên”, làm mọi người cười đến chảy nước mắt!
Lôi Tuấn Vũ không khỏi lắc lắc đầu, Thượng Phẩm Nhất thường xuyên đến mức độ này, cơ bản là đã nổi hứng rồi. Hôm nay nếu trời không mưa, người phải đến hẳn là phải đến rồi, có lẽ là bị kẹt giữa đường rồi.
Xem ra, hắn và La Viễn còn phải chống đỡ một lúc nữa.
“Lão Thượng, tôi vẫn không hiểu, anh nói phụ nữ, tắt đèn rồi đều giống nhau! Anh moi đâu ra tình thơ ý họa như vậy?” Lôi Tuấn Vũ cố ý truy vấn về vấn đề này, để Thượng Phẩm Nhất duy trì hưng phấn của anh ta.