Tác giả: Guai Wu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1343962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3962 lượt.
úc như vậy?! Cô rất ngạc nhiên, không phải là anh ta còn có một căn khác giống y thế này nữa chứ?
Tiễn bước Lôi Tuấn Vũ, Lãnh Tử Tình vội vàng chạy vào nhà. Cởi áo khoác ra, tùy tay khoát trên thành sô pha. Một đứa trẻ cao lớn nhảy lên, nghiêng ngả trên đệm ghế sô pha, hưng phấn hét to. Hai chân còn nhún nhảy lung tung.
Tâm tình bị kìm nén cuối cùng cũng được phóng thích. Cô quả thực muốn hát vang khúc khải hoàn.
“Xem ra em thật sự rất hưng phấn.” Giọng nói của Lôi Tuấn Vũ giống như quỷ mị vây quanh cô.
“Áaaaa –––” Lãnh Tử Tình hét lớn ở mức đề-xi-ben cao nhất, ngay sau đó muốn bò dậy nhưng lại không thể đứng lên, ngã luôn trên mặt đất, bộ dáng vô cùng tức cười.
“Tôi chỉ là muốn quay lại nói với em, nếu em cảm thấy sợ hãi, tôi có thể sắp xếp để dì Vương đến ở cùng!” Tiếng Lôi Tuấn Vũ là lạ, giống như đang kìm nén điều gì đó.
Lãnh Tử Tình quỳ rạp trên mặt đất, đau đến nhăn mày trợn mắt, chật vật leo lên, trả lời: “Không cần, không cần, không hề sợ hãi!”
“Nha? Vậy được rồi, có việc gì thì gọi điện thoại.” Lôi Tuấn Vũ làm động tác gọi điện, liền quay đầu đi ra.
“Ha ha… ha ha!” Rốt cuộc không khống chế được nữa, thời điểm ngay khi vừa bước ra khỏi cửa, Lôi Tuấn Vũ cuối cùng có thể cười lớn. Cô thật đúng là đáng yêu! Lôi Tuấn Vũ cười đến mức mặt mày rạng rỡ, huýt sáo lên xe, sau đó liền rời đi.
Lãnh Tử Tình khập khiễng chuyển đến ngồi trên chiếc ghế vuông nhỏ. Cô hối hận cực kỳ! Sao mình lại không kiên trì hơn một lúc nữa, xác định chắc chắn anh ta đã lái xe đi rồi, sau đó hẵng đắc ý chứ?!
Nhưng tóm lại, rốt cuộc thì cô cũng được tự do!
Nhanh chóng đi vào phòng, Lãnh Tử Tình thay quần áo ở nhà của chính mình, là một bộ váy ngủ thắt đai bằng tơ tằm thật thoải mái. Cuối cùng đã có thể mặc theo phong cách cá nhân! Ha ha, lúc ở nhà Lôi Tuấn Vũ, cô cả ngày bao mình lại giống hệt như cái bánh chưng! Có lúc nhiệt độ trong phòng hơi cao, cô chỉ còn thiếu nước đổ mồ hôi ròng ròng.
Trong tủ lạnh cũng không có nhiều đồ, nhưng có thể thấy được ngôi nhà này Lôi Tuấn Vũ cũng đã ghé qua. Một số thực phẩm vẫn còn rất tươi.
Lãnh Tử Tình vô cùng phấn khích! Cô rốt cục cũng được tự do!
Nhanh chóng quay số điện thoại, Lãnh Tử Tình vui vẻ nói: “Hoa Bá, tôi là Tử Dạ. Tôi có thể đến xem qua môi trường làm việc được không?”
Hoa Bá kinh hỉ, không nghĩ đến mình vậy mà lại nghe được giọng nói của Lãnh Tử Tình!
“Đương nhiên, em đang ở đâu, tôi tới đón em!” Trong giọng nói Hoa Bá tràn đầy vui sướng. Anh biết có thể khiến cho Lãnh Tử Tình hạ quyết định cũng không phải là chuyện dễ dàng. Anh không thể để vịt đã đun sôi rồi còn bay mất, vẫn là nên rèn sắt khi còn nóng đi!
“Không cần, anh nói cho tôi biết địa chỉ của nhà xuất bản là tốt rồi.” Lãnh Tử Tình cũng không nghĩ làm phiền đến người khác.
Ra cửa, Lãnh Tử Tình đi đến nhà xuất bản của Hoa Bá. Khiến cô thật không ngờ là nhà xuất bản Hoa Bá vậy mà cũng nằm tại một nơi phố xá sầm uất. Đó là một tòa nhà văn phòng lớn. Hoa Bá chiếm toàn bộ từ tầng một lên tới tầng bảy…
Ngày 6 tháng 1 – Đi làm
Lãnh Tử Tình thật không ngờ nhà xuất bản Hoa Bá lại nằm ở một nơi phố xá sầm uất. Đó là một tòa nhà văn phòng lớn. Hoa Bá chiếm toàn bộ từ tầng một lên tới tầng bảy…
“Em thấy thế nào? Có thể thích ứng chứ?” Tiếng Hoa Bá nhẹ nhàng như gió xuân tháng ba.
“Nơi này thực sự tốt nha! Hoàn toàn không giống với trong tưởng tượng của tôi.” Lãnh Tử Tình ngạc nhiên cười nói.
“Ah? Vậy em tưởng tượng nó như thế nào?”
“Ha ha, em là chủ biên, dĩ nhiên chỉ có mình em ngồi đây rồi. Bằng không, em muốn chuyển qua văn phòng tôi ngồi không? Phòng của tôi ở ngay bên cạnh.” Hoa Bá trêu chọc nói.
“Ha ha, như vậy làm sao được! Tôi cũng không dám! Cảm ơn anh, Hoa Bá.” Lãnh Tử Tình chân thành bày tỏ lòng biết ơn. Trong lòng bỗng nổi lên một cỗ kích động, cô không biết mình có thể đảm nhiệm được công việc này hay không, nhưng thực sự rất nóng lòng muốn được thử sức và kiểm nghiệm năng lực của bản thân.
Hoa Bá mỉm cười. Đi đến trước cửa sổ, kéo cửa chớp, ý bảo Lãnh Tử Tình tiến lại gần.
Lãnh Tử Tình nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ xuống dưới: “Woa! Đẹp thật!” Nhìn từ góc độ này có thể thấy được toàn bộ cảnh quan của quảng trường. Giống như vườn hoa thành phố, bốn con đường lớn tỏa ra bốn phía xung quanh, vòng tròn ở giữa như một chiếc bàn xoay, trông rất thú vị.
“Nhìn hay thật đấy!” Lãnh Tử Tình kìm lòng không đậu bật thốt lên.
“Em thích là tốt rồi! Khi nào thì em có thể đi làm?” Khuôn mặt đẹp trai của Hoa Bá kề sát ngay bên cạnh Lãnh Tử Tình. Nếu cô thực sự để ý, sẽ phát hiện ánh mắt anh sáng lên nóng rực. Căn phòng này là anh vẫn lưu giữ cho cô, không ai biết anh đã phải dụng tâm thế nào. Bộ phận lao công cơ hồ phải cử nhân viên quét tước thu gọn sạch sẽ nơi này mỗi ngày.
Lãnh Tử Tình nhìn bầu trời xa xa bên ngoài cửa sổ, cười đáp: “Bây giờ!”
Lãnh Tử Tình nhìn bầu trời xa xa bên ngoài cửa sổ, cười đáp: “Bây giờ!”
Nụ cười của cô thật rạng rỡ, chiếc má lúm đồng ti