Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

365 Ngày Hôn Nhân

365 Ngày Hôn Nhân

Tác giả: Guai Wu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1344276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4276 lượt.

rồi. Cô vừa đi dạo phố lâu như thế, vậy mà sao lại không phát hiện ra anh đi theo đằng sau? Cô cứ nghĩ anh về rồi. Cô nhớ lúc mình xuống xe đã nói tạm biệt anh rồi mà nhỉ? Anh đi đường đều không nói chuyện gì sao?
Cô quay phắt đầu lại nhìn con đường mình vừa đi qua. Ha! Quả nhiên là hai hàng dấu chân rõ mồn một! Thật muốn chết quá đi!
“Em đó nha, thể nào cũng có ngày bị người ta đem bán cho xem, mà em cũng sẽ không biết là do người quen gây án đâu!” Hoa Bá nắm lấy khuỷu tay cô kéo vào trong cửa tiệm.
Trong góc cửa tiệm có một cô gái đang ngồi, cô cũng không vì có khách tới mà vội vội vàng vàng nịnh nọt chào hỏi, vẫn cứ ngồi yên một chỗ, không hỏi gì cũng không giới thiệu hàng.
Lãnh Tử Tình thầm khen ngợi thái độ này. Cô không thích vừa vào shop là bị nhân viên lôi kéo đi xem hết thứ này đến thứ nọ, một chút không gian tự do cũng không có.
“Những món này đều là ba phần do thủ công đẽo gọt, còn lại bảy phần là do thiên nhiên tạo thành.” Những đồ chạm khắc ở đây rất hợp nhãn Lãnh Tử Tình. Đa số đều là hình dáng tự nhiên vốn có, chỉ đẽo gọt sửa sang lại một chút mà thôi. Rất ít món giống mấy tác phẩm nghệ thuật được đẽo gọt tỉ mỉ.
Một món điêu khắc màu trắng ngà nhỏ nhắn tinh xảo thu hút sự chú ý của Lãnh Tử Tình, cô bất giác dừng chân lại ngắm nghía. Đây là một khúc gỗ có hình dáng khá là kỳ quặc, được người điêu khắc đặt ngược lại. Phần rễ nhô lên, thoạt nhìn giống như con voi con đang ngửa mặt cong vòi hướng lên trời. Đứng bên cạnh là một con vật nhìn giống như chim mà không phải chim. Thần thái thì giống, nhưng nhìn kỹ lại không giống cho lắm.
Ý tưởng sáng tạo nhất là ở giữa hai vật nọ hình thành một đường hình cung bao quanh lại kín kẽ không một chỗ hở, người điêu khắc muốn biến nó thành một cái ống đựng bút, thế là hai tiểu gia hoả kia một tả một hữu trở thành Trương Long, Triệu Hổ hộ giá.
Lãnh Tử Tình có thể nhìn ra được tác phẩm điêu khắc này hoàn toàn lợi dụng hình thái tự nhiên vốn có của nó, ngoại trừ cái vòi của con voi con ra, thì những phần khác đều là tự nhiên hết, đến con mắt của con chim cũng là một cái vân gỗ.
“Em có biết tại sao con voi và con gà này được đặt chung một chỗ không?” Hoa Bá hỏi với giọng điệu biết rõ mười mươi.
“Đây là gà á? Tại sao?”
Hoa Bá mỉm cười, khẽ nói: “Đây là một loại ngụ ý, gà [ji'> và voi [xiang'> đặt cạnh nhau, có nghĩa là “cát tường” [jixiang'>*. Trong tình huống bình thường, một con gà có thể biểu thị ý nghĩa Đại cát đại lợi, mà gà đứng cạnh voi thì lại càng hiếm có khó tìm. Nếu anh đoán không nhầm, đây là khúc gỗ lim giá trị liên thành, cực kỳ quý hiếm.”
Nghe Hoa Bá giảng giải đạo lý rõ ràng, Lãnh Tử Tình không khỏi kính phục. Cô tuy rất thích, nhưng bất quá chỉ biết da lông bên ngoài, chứ không có kiến giải sâu sắc như Hoa Bá được.
“Thích không? Anh mua tặng em!” Hoa Bá nhướn mày hỏi.
“Không! Em chỉ thích xem, không muốn chiếm làm của riêng.” Lãnh Tử Tình lắc lắc đầu.
“Nếu đã thật sự thích thứ gì đó, tại sao lại không chiếm làm của riêng?” Hoa Bá đột nhiên nghiêm túc hỏi.
“Những vật tốt, vật quý hiếm trong thiên hạ này nhiều lắm, nếu thứ gì tốt cũng muốn chiếm làm của riêng, cũng muốn thưởng thức thì há chẳng phải rất khốn khổ hay sao? Em chỉ hy vọng gặp được thứ của riêng mình trong hoàn cảnh đã định ra cho riêng mình, vậy là hạnh phúc lắm rồi! Không cần lúc nào cũng phải xuất hiện trước mặt em, còn làm mệt thị giác của em ra, anh nói đúng không?”
Ngẫm nghĩ một hồi, Hoa Bá gật gù đầy thâm ý: “Ừm, nói cũng có đạo lý đấy!”
“Ha ha, đương nhiên rồi! Tuy em không lịch duyệt bằng anh, nhưng bàn về giác ngộ cuộc sống, em tự nhận bản thân có thể làm sư phụ của anh.” Lãnh Tử Tình hiên ngang dõng dạc tuyên bố.
“Ha ha, sư phụ à?” Hoa Bá hiển nhiên trưng ra bộ mặt không phục.
Hai người vừa định bước vào gian trong, thì bỗng nhiên ba người đàn ông từ phía trong phòng bước ra.
Lãnh Tử Tình nhìn thấy Lôi Tuấn Vũ nhất thời cả người một trận rét run, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy?! Đi theo phía sau tên gia hoả này còn có cả Cổ Dương.
Lôi Tuấn Vũ liếc Lãnh Tử Tình một cái, lại liếc Hoa Bá một cái, không nói năng gì.
Lại là Lãnh Tử Tình vẻ mặt mất tự nhiên: “Tuấn Vũ? Trùng hợp quá!”
Cổ Dương hiếu kỳ nhìn hai người bọn họ, hỏi: “Tử Tình, đã lâu không gặp.”
Thật ra thân phận Hoa Bá bây giờ có chút lúng túng, nhưng anh lại không hề giải thích điều gì.
Lãnh Tử Tình cực kỳ mất tự nhiên, cô nhớ đến sự chăm sóc tối qua của hắn đối với mình, lập tức tay chân lóng ngóng, ấp úng hồi lâu mới nói: “À ừ… Tôi chỉ thuận đường muốn đi dạo một chút thôi. Anh bận vậy, tôi về trước đây!”
Nói đoạn cô cúi đầu luống cuống quay người đi ra phía cửa.
“Vội thế làm gì? Tử Tình? Mọi người đều rảnh rỗi cả, hay cùng đi dạo phố đi?” Cổ Dương hướng về phía Lãnh Tử Tình nói to.
Nhưng lúc này Lôi Tuấn Vũ đột nhiên lại thấy tên Hoa Bá nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng đứng đằng sau Tử Tình thật mười phần chướng mắt. Có loại ông chủ nào tan sở rồi lại còn đưa nhân viên về nhà nữa hay không? Cứ cho là tiện đường đi, thì cũng không