Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

7788 Em Yêu Anh

7788 Em Yêu Anh

Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà

Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342265

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.

đang chờ em. Anh... anh có chuyện gì không? Nếu không có thì em phải đi đây, mọi người đang đợi". Khanh Khanh nóng lòng sửa sang lại khăn đội đầu, muốn kéo váy che bụng. Nhưng trang phục Ấn Độ truyền thống đều thiết kế như vậy, da bụng trắng mịn lộ ra ngoài. Lúc chọn trang phục chỉ chú ý đến trang phục đẹp, bây giờ bị anh nhìn thấy, hơn nữa ánh mắt dừng lại ở chỗ đó một lúc lâu, cô thấy rất hối hận. Muốn che cũng không che được, cuối cùng chỉ có thể dùng khăn đội đầu che đi một chút.
"Anh vừa đi công tác về", Phí Duật Minh ngoảnh đầu, mỉm cười một chút, vẻ mặt thân thiện hơn rất nhiều, "Mấy hôm vừa rồi không ở đây".
"Vâng".
Anh đi công tác hay không vốn là chuyện của anh, không cần thiết phải giải thích với cô. Họ là giáo viên và phụ huynh, nên ngồi hai bên nói chuyện. Nhưng bây giờ lại biến thành mối quan hệ không rõ ràng. Khanh Khanh không muốn nói quá rõ ràng nhưng cũng không thể dứt khoát ngoảnh mặt bước đi, vì thế chỉ đứng ở cửa giết thời gian.
Bên ngoài là tiếng bước chân đi đi lại lại của giáo viên, trợ giảng, phụ huynh, học sinh tham gia hoạt động. Khung cảnh nhộn nhịp của ngày lễ Quốc tế tạo cho họ một góc yên tĩnh nhất.
"Chúng ta bớt chút thời gian nói chuyện được không?". Phí Duật Minh uống một ngụm cà phê.
"Vâng".
"Ừ, em đi làm việc đi, sáng mai chờ anh".
Anh không ép cô nữa, chủ động đứng dậy mở cửa cho cô. Khanh Khanh đứng ở cửa, khi anh bước lại gần, hơi thở của anh khiến cô không biết trốn đi đâu. Sự bình tĩnh, tự tin, lý trí sáng suốt vốn có của cô đều bốc hơi, đặt tay lên tay cầm vẫn còn run run, nụ hôn đêm hôm ấy giống như nước thủy triều ập tới.
Dường như không chỉ một mình cô cảm thấy bối rối. Anh đứng sau lưng cô, chống tay lên cửa, ngửi mùi hương trên tóc cô, cuối cùng không kìm được khen ngợi một câu: "Đẹp lắm!".
Cánh cửa phòng hội nghị mở ra, Khanh Khanh chạy ra ngoài với khuôn mặt đỏ như gấc chín, chạy được một đoạn thì gặp y tá Susi. Thấy cô đỏ mặt, Susi ngỡ rằng bệnh cảm cúm của cô tái phát hoặc khó chịu trong người, liền kéo cô đến phòng y tế.
Lúc Phí Duật Minh đi, hoạt động của lễ Quốc tế đang lên đến cao trào. Tiểu Hổ và Tiểu Long đang ở trong nhà ăn, cùng mẹ thưởng thức món ăn của các nước, vẫy tay với anh từ rất xa.






Buổi trưa làm vệ sinh trong nhà ăn, Nọa Mễ ăn thịt nướng ngon lành. Khanh Khanh chán ngán gảy đi gảy lại cơm cà ri gà trong đĩa, trong đầu không ngừng nghĩ đến câu nói của anh trước khi rời đi "sáng mai chờ anh". Ban đầu là vô cùng mong chờ, sau đó là lo âu... sau nữa là hoảng loạn.
Khanh Khanh đã từng rất tin tưởng vào bản thân, tin rằng mình sẽ không dính vào mối tình xuyên quốc gia. Cô đã từ chối Shawn và Ông Trác Thanh không biết bao nhiêu lần nhưng duy nhất với anh, cô lại thiếu ý nghĩ kiên định ấy. Khanh Khanh đã rung động. Con đường phía trước như thế nào cô không biết, nhưng cô đã bắt đầu mong đợi.
Suy tính thiệt hơn chính là sự bắt đầu của một mối tình, cho dù cô không thừa nhận thì đó cũng là sự thật.
Trong buổi họp toàn trường sau khi lễ Quốc tế kết thúc, Shawn mặc chiếc áo Ả Rập đi ngang qua người cô, ngồi ở vị trí cách cô vài hàng ghế. Hiệu trưởng và người phụ trách khối mầm non, tiểu học, trung học của trường lần lượt phát biểu tổng kết hoạt động, đồng thời trao vài giải đặc biệt. Khanh Khanh luôn có cảm giác phía sau có ánh mắt nhìn xuyên người mình, nhưng chỉ có thể bỏ qua cảm giác ấy. Sau khi lên bục nhận giải trang phục đẹp nhất của khối mầm non, cô không tham gia tiệc rượu chúc mừng mà trốn trong lớp thay quần áo, nghịch con rắn giấy trong hộp bút, nằm bò trên bàn nhìn nó nhảy lên nhảy xuống. Nó cũng bấp bênh, chênh vênh giống như tâm trạng của cô lúc này.
Ngày thứ hai, Khanh Khanh cố tình tránh không gặp anh. Cô không những đi ra ngoài sớm hơn mà vừa bước ra khỏi khu phố liền bắt taxi, không chờ một giây nào. Trước sự rung động nếu không phải là tiến bước thì là lùi bước, và cô đã chọn vế sau. Đáng tiếc, taxi vẫn chưa đi đến con đường rải nhựa ở cổng Champagne Tower thì lái xe đã phải phanh kít một cái. Chiếc xe Hummer phóng từ đường chính xuống, đang chắn trước mặt chiếc taxi. Phí Duật Minh bước xuống xe, đi tới mở cửa taxi.
Khanh Khanh không ăn sáng ở nhà, bụng đang sôi lên sùng sục, mỗi lúc căng thẳng dạ dày của cô lại có vấn đề. Phí Duật Minh hỏi lại một lần nữa, bỗng nhiên Khanh Khanh quên mất là cửa hàng Macdonald có những món gì, chỉ nói là cháo.
"Ở đây không có, KFC mới có, đến KFC nhé?". Anh vừa nói vừa cầm đồ nhưng bị cô kéo lại.
"Không cần đâu, không cần đâu, ở đây cũng được".
"Ố?". Phí Duật Minh hạ thấp giọng, mỉm cười.
Ý thức được rằng mình đang cầm tay anh, Khanh Khanh vội buông tay ra, cúi đầu, vắt tay ra sau lưng giống như đứa trẻ làm sai chuyện gì đó.
"Sữa hay cà phê, hay là hamburger?". Không khí rất thư thái, thấy cô cúi đầu không nói gì, anh không kìm được đi lên phía trước, khẽ sờ bím tóc của cô. Cô ngạc nhiên lùi ra sau.
Phí Duật Minh đến quầy gọi đồ ăn. Khanh Khanh ngồi ngây trong góc,