Tác giả: Cầm Sắt Tỳ Bà
Ngày cập nhật: 04:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.
au.
"Bị người ta nhìn thấy thì làm thế nào?" Cô đấm vào vai anh. Anh tỏ vẻ không quan tâm, tiếp tục chuyện vừa mới bị ngắt quãng.
"Người ngoại quốc đều như vậy".
Một cuốn sách dựng trên giá rơi xuống. Anh nhìn rất rõ từng nốt đỏ trên mặt cô, thậm chí nhẹ nhàng hôn vào đó. Anh không yêu cầu quá nhiều, dẫn dắt theo tuần tự, giống như một giáo viên rất nhẫn nại.
"Phí Duật..."
"Suỵt..."
Từ khi quen nhau đến nay, Khanh Khanh thường chỉ nhìn thấy mặt chăm chú và nhiệt tình của anh. Tuy luôn có sự sợ hãi bị dung hòa trong đó nhưng rất khó tỉnh táo để đứng ngoài cuộc.Về sau họ bị chia cắt bởi tiếng điện thoại của Mục Tuần. Vừa nghe thấy bài hát tiếng Nhật, Phí Duật Minh liền đặt cô xuống đất, bắt chước dáng vẻ của Tiểu Hổ túm lấy váy của cô rồi nhanh chóng buông tay.
"Đi đi".
Anh là người ích kỷ, nhưng không bao giờ đành lòng cướp đi vị trí mà Khanh Khanh dành cho gia đình trong trái tim cô.
Triển lãm rất đông người, công việc bận rộn. Khanh Khanh làm tròn trách nhiệm của mình đứng ở vị trí được giao tiếp đón phụ huynh. Mục Tuần canh gác đến tận trưa mới đi. Buổi chiều giao ban thì đã quá giờ ăn trưa, Khanh Khanh có thời gian rảnh rỗi, xách túi đồ đã đặt trước chuẩn bị lên tầng.
Cô gặp Nọa Mễ đang chuẩn bị chạy xuống trên hành lang. Miệng cô ấy vẫn còn bóng mỡ. Thấy cô ôm pizza và cà phê trên tay, Nọa Mễ vội chạy lại hỏi: "Khanh Khanh, đi đâu đấy?"
"Ăn cơm..."
"Một mình ăn hết cả cái bánh pizza?"
"Đúng... đúng thế".
"Ăn nhiều sẽ bị béo phì đấy".
"Biết rồi, chị không giảm béo".
Nọa Mễ tin thật, nhảy xuống bậc thang, ghé sát vào tai Khanh Khanh thì thầm vài câu. Khi đi lên, trong đầu Khanh Khanh xuất hiện một ý nghĩ, có liên quan đến Shawn nhưng cô không nghĩ nhiều, chỉ nhớ đến Phí Duật Minh.
Hành lang ngày cuối tuần không có người, cô không cần phải rón rén, chạy thẳng lên cửa thư viện ở tầng thượng rồi khẽ dừng lại, nhìn qua tấm cửa kính vào bên trong.
Cạnh chiếc ghế sofa là túi đồ ăn sáng, hai ba cuốn sách. Ánh nắng mặt trời lọt qua giá sách chiếu vào người Phí Duật Minh, khiến những đường vân gợn sóng trên chiếc áo sơ mi kẻ đen của anh trở nên rất rõ rệt. Trong không khí có những hạt bụi tung tăng nhảy múa, có hạt bám vào tay áo đang vén cao của anh, để lộ cánh tay rắn chắc. Trong trái tim Khanh Khanh, cánh tay ấy không gì có thể thay thế được. Cô phải kiễng chân lên mới nhìn rõ chiếc laptop trên đầu gối của anh, ngón tay gõ vào bàn phím rất mạnh, vẫn là tay trái điều khiển chuột, bên cạnh là chiếc cốc nhựa.
Cô nhìn một lúc lâu rồi mới bước vào, nhón chân, cố gắng để không phát ra tiếng động, bước chân rất nhỏ, chiếc bánh pizza được ôm chặt trước ngực. Khanh Khanh lại gần ghế sofa định dọa anh, nhưng vừa mới nhấc túi đồ lên đã bị giọng nói của anh ngăn lại.
"Đừng làm đổ cà phê đấy". Anh giơ tay cầm túi đồ rồi lại cúi đầu, tiếp tục làm việc.
"Cũng bình thường, sách đắt quá, mười mấy trang đã hơn một trăm tệ".
Khanh Khanh lấy một miếng bánh pizza đưa lên miệng anh. Anh cắn một miếng to rồi sờ bờ vai đang nhô lên của cô.
Hai người hiếm khi được yên tĩnh như thế này. Khanh Khanh ăn bánh pizza, bỏ rất nhiều thời gian vào việc ngắm nhìn Phí Duật Minh. Cô ngồi bên cạnh một lúc, sau đó ngồi xuống thảm, ngả vào chân anh, thỉnh thoảng chỉ tay vào màn hình hỏi một câu rất khờ khạo rồi thử dùng tay trái điều khiển chuột.
"Vì sao anh dùng tay trái?" Khanh Khanh nằm bò trên ghế sofa, sờ vết lõm trên cằm anh. Đó là một trong những tiêu chuẩn của mỹ nam, nhưng đặt trên khuôn mặt của Phí Duật Minh thì không được thích hợp cho lắm. Anh không đẹp dịu dàng, có thể coi là vẻ đẹp lạnh lùng, nhưng tuyệt đối không phải là vẻ anh tuấn giống như Shawn.
"Bẩm sinh rồi, đừng sờ". Anh nắm lấy tay cô rồi cắn một miếng pizza.
"Vì sao? Buổi sáng anh vẫn còn xem sẹo của em".
"Anh là được, em không làm được".
Khanh Khanh ngồi thẳng người ăn bánh pizza, cầm sách lên đọc. Phí Duật Minh uống cà phê, lên mạng, một lúc rất lâu không ai nói gì với ai.
Làm việc xong, anh ngồi xuống tấm thảm bên cạnh cô, lấy cuốn sách trên đầu gối của cô.
"Làm gì đấy?"
"Không có gì, em đọc tiếp đi".
Cô lại đọc tiếp nhưng rất khó tập trung, đuôi mắt cảm nhận thấy ánh mắt của anh đang hướng về phía mình. Anh càng lúc càng tiến lại gần, làn môi mang theo mùi vị của bít tết Ý áp sát lại. Cô ném cuốn sách sang một bên, hơi thở của hai người hòa vào nhau, pha trộn giữa mùi thơm của thức ăn và vị đắng của cà phê.
Họ đắm mình trong ánh nắng mặt trời ấm áp và dễ chịu, giống như một đôi tình nhân rất bình thường. Mỗi lần được sống trong khoảnh khắc này, Khanh Khanh lại quên đi anh không phải là người Trung Quốc, quên đi những phiền não khi giấu diếm gia đình qua lại với anh, chỉ đắm mình trong hạnh phúc của tình yêu.
Đúng lúc họ đang quên đi bản thân mình thì "rầm" một tiếng, cánh cửa của thư viện bị đẩy ra, đập vào tường rồi lại bật lại.
Một bóng người chui vào, lớn tiếng hét: "Ha ha, gotcha".
Hai người đều