XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342105

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2105 lượt.

Cung Liệt sững sờ phun ra một câu,“Người biến thái thứ hai ra đời…” Người thứ nhất không cần phải nói, hiển nhiên là Tư Minh Dạ, Tư Minh Dạ ở trong lòng bọn họ gần như là không gì không làm được, tựa như chuyện bom lần này, sau khi thông báo bọn họ căn bản không lo lắng nữa, nhưng bọn họ lại quên Tư Minh Dạ bây giờ không giống, anh đã có nhược điểm trí mạng.
Đang lúc anh sững sờ lẩm bẩm, đột nhiên nghe thấy sân vật lộn truyền đến một tiếng kêu thảm thiết kinh khủng.
Bùi Diệc có chút lo lắng hỏi,“Lão đại, anh thật sự phải làm như vậy ?”
Tư Minh Dạ quay đầu bảo Lãnh Nguyệt Tâm đi tìm Hạ Duy Y trở về, sau đó mới quay đầu nói,“Vì sao không ?”
“Anh không lo lắng làm cô ấy sợ sao ?” Bùi Diệc rõ ràng không sao đồng ý, thủ đoạn lão đại lúc trước cậu nhìn thấy còn cảm thấy sợ, huống chi là Hạ Duy Y ?
“Đây là cô ấy phải chấp nhận, tôi sẽ kéo cô ấy cùng xuống địa ngục !” Giọng nói có chút lạnh lẽo lại lộ ra kiên định không được phép nghi ngờ. Anh sớm đã hiểu được Hạ Duy Y cùng anh một chỗ phải trải qua những chuyện tàn khốc, song lúc anh đem cô ôm vào trong lòng, anh liền quyết định vĩnh viễn không buông tay, chỉ như thế mới có thể để cho cô thích ứng thế giới tàn khốc này, trải qua chuyện lần này lại khiến anh vốn có một chút do dự đều đánh tan.
Mà người vốn nên sợ hãi lúc này lại lộ ra tươi cười ngọt ngào vọt vào trong lòng anh, không ngừng xoay đầu nhỏ,“Em muốn ở cùng Dạ !” Cô bây giờ rất vui vẻ, bởi vì vừa rồi cô phát hiện hóa ra cô cũng rất lợi hại, cô sẽ luôn luôn ở cùng anh, không cho anh bị thương, cô sẽ bảo vệ anh !
Ôm cơ thể nhỏ nhắn của cô, Tư Minh Dạ trên mặt tuyệt mỹ vốn lạnh lùng lại lộ ra mỉm cười, hơi thở ác ma tản ra hai mắt cư nhiên nháy mắt trở nên dịu dàng như nước, người xem sửng sốt đến mất hồn.
Ai… Bọn họ vẫn là chưa thích ứng lão đại dịu dàng a ! Thấy Tư Minh Dạ trực tiếp ôm Hạ Duy Y hướng đi ra ngoài, Bùi Diệc nhíu mày, lão đại xem ra là quyết tâm, cậu bây giờ trong đầu không ngừng truyền tin là, Hạ Duy Y bị dọa điên rồi, lão đại thương tâm quá độ cũng điên rồi.
Đang lúc cậu “lo cho nước lo cho dân”, Nam Cung Liệt tay vỗ trên vai cậu dọa cậu nhảy dựng, thiếu chút nữa theo bản năng cho anh một quyền.
Nam Cung Liệt cười đến vẻ mặt quỷ dị, ngữ khí cũng lạ quái,“Anh em, yên tâm đi ! Chúng ta bây giờ phải đi chứng kiến người biến thái thứ hai ra đời !” Nhìn ánh mắt Bùi Diệc có chút mờ mịt, Nam Cung Liệt vẻ mặt cười gian, trong lòng vô cùng kích động, thật muốn nhìn cảnh tượng lão đại bị dọa ngốc một chút a ! Ha ha…
Bùi Diệc nhìn khuôn mặt cậu tươi cười ghê tởm, liền đẩy cậu ra, vỗ vỗ âu phục thủ công cao cấp trên người, bạc môi tức muốn người chết không đền mạng phun ra ba chữ,“Bệnh thần kinh !” Sau đó đuổi kịp theo Tư Minh Dạ.
Nam Cung Liệt hừ lạnh một tiếng,“Nói tôi bệnh thần kinh ? Xem cậu một lát xấu mặt như thế nào !” Cũng đi theo lên.
Mọi người lại đi đến biệt thự bên cạnh kia, trải qua phân biệt vân tay, phân biệt đồng tử, đến khi camera chụp ảnh bọn họ, bên trong có người tạm thời đóng cửa chính có tia hồng ngoại, lại qua vài trạm mới tiến vào biệt thự.
Hạ Duy Y ngoan ngoãn ôm Tiểu Hùng tựa vào trong lòng Tư Minh Dạ, thật vất vả đứng ở đại sảnh biệt thự, bĩu môi oán giận nói,“Thật phiền phức !”
Nam Cung Liệt kéo khóe miệng, thật phiền phức nhưng vẫn là không ngăn được lão nhân gia người a ! Cậu lo lắng có nên hướng lão đại đề nghị trang bị hệ thống an toàn một lần nữa hay không, nhưng nghĩ nghĩ, kỳ thật sân huấn luyện này cũng không phải quan trọng như vậy, vẫn là quên đi, dù sao trên đời này người biến thái hẳn là không nhiều như vậy.
Tư Minh Dạ hôn lên trán cô một cái, ôm cô hướng đến một căn phòng, phòng rất lớn nhưng cũng không xem là thoải mái, vì phòng này nhìn qua giống nhà tù hơn.
Trong phòng giam mười mấy người, đều bị đánh đập trên giá, có nam có nữ, có già có trẻ, còn có Lâm Phái San Hạ Duy Y chán ghét.
Thấy Tư Minh Dạ, một người đàn ông lớn tuổi trong đó biến sắc, trong mắt mang theo một tia sợ hãi.
Tư Minh Dạ ôm Hạ Duy Y động tác dịu dàng như cũ nhưng trên mặt biểu tình vẫn âm trầm lạnh như băng, con ngươi kia làm cho người ta cảm thấy càng thêm khủng bố dọa người, người đàn ông đó không dám nhìn anh, thanh âm cũng có chút run run,“Điện chủ…”
Không đợi anh nhiều lời, Lâm Phái San kích động gào to,“Điện chủ, anh tin tôi đi, tôi không phải cố ý…” Cô thật sự không nghĩ tới thuốc nổ kia lợi hại như vậy, Đoạn Phi Ưng rõ ràng nói chỉ là muốn cho anh một sự cảnh cáo.
“Câm miệng !” Nam Cung Liệt trực tiếp tát một cái, xuống tay không một chút lưu tình.
Lâm Phái San nửa bên mặt nháy mắt sưng lên, khóe miệng cũng chảy ra máu, cô chỉ cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, thật đúng là không còn sức mở miệng nữa.
Tư Minh Dạ cánh tay nắm thật chặt, đấu tranh một chút mới nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Duy Y, đã thấy cô nghi hoặc nhìn anh,“Dạ, anh làm sao vậy ?”
Tư Minh Dạ mím môi, thanh âm có chút mờ ảo,“Bé cưng thấy tàn nhẫn không ?” Tuy rằng anh sớm quyết định phải kéo cô vào thế giới của anh nhưng vẫn lo lắng cô sau khi p