Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Chi Sủng

Ác Ma Chi Sủng

Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly

Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015

Lượt xem: 1342156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2156 lượt.

cậu không ?” Do dự một chút, bổ sung một câu,“Cậu có biết cái gì là hôn không ?”
Hạ Duy Y trong mắt rõ ràng viết hai chữ “ngu ngốc”,“Tôi đương nhiên biết a ! Dạ mỗi ngày đều hôn tôi !”
Nghe vậy, Vũ Văn Cận tâm trầm xuống một chút, chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi,“Thế anh ta hôn cậu chỗ nào ?” Tầm mắt dừng trên trán cô, trong lòng vô cùng hy vọng người đó là anh trai cô, chỉ là hôn trán cô mà thôi.
Nhưng cậu thất vọng rồi, Hạ Duy Y mặt có chút đỏ kéo kéo tóc, tiếng nho nhỏ nói,“Anh ấy chỗ nào cũng có hôn.”
Vũ Văn Cận hai tay căng thẳng, ý của cô là người đàn ông kia đều hôn khắp toàn thân cô ? Một quyền đập lên chỗ tựa trên ghế ngồi của cô, Vũ Văn Cận mắt đỏ thấp rủa,“Đáng chết !”
Hạ Duy Y nhíu mày bất mãn,“Cậu làm cái gì vậy ? Mau lái xe !”
Vũ Văn Cận mắt đầy lửa giận trừng mắt cô, đột nhiên đưa tay ép cô lên ghế ngồi, cúi đầu liền muốn hôn cô nhưng ngay khi hai môi sắp dán vào nhau, Vũ Văn Cận động tác đột nhiên cứng đờ, sắc mặt hóa đen, nổi giận quát,“Cậu cư nhiên dám đánh tôi !” Chết tiệt ! Nhìn cô nhỏ bé như vậy, khí lực sao mạnh như vậy ? Đau chết cậu rồi !
Hạ Duy Y thu hồi nắm tay nhỏ dán trên bụng cậu, đẩy cậu ra, khiêu khích đem nắm tay nhỏ tiến đến bên miệng thổi thổi, hừ hừ nói,“Dạ nói qua không cho phép để người đàn ông khác hôn !” Nói xong còn hướng về phía cậu giơ giơ lên nắm tay, đẩy cửa xe ra chạy ra ngoài.
“Hạ Duy Y… Tê…” Vũ Văn Cận vốn định xuống xe đuổi theo cô nhưng vừa động liền chạm đến chỗ đau ở bụng, đau đến hít một ngụm khí lạnh, thật sự là đáng chết ! Lúc trước bị Vân Thiên môn chủ Vân Môn đánh cũng không có đau như vậy, cô gái nhỏ kia khí lực rốt cuộc mạnh như thế nào ?

Hạ Duy Y ôm Tiểu Hùng chậm rãi đi, thì thầm trong miệng,“Mình trở về Dạ nhất định phát hiện mình rời nhà ra ngoài, làm sao bây giờ ? Dạ có đánh mình không?”
Đi một lát, dừng lại cước bộ, xoa xoa bụng, cô hình như đói bụng ! Móm miệng tiếp tục đi về phía trước,“Người ta thật đáng thương nga ! Dạ thấy mình đáng thương như vậy hẳn là sẽ không tức giận đi ? Nhưng còn phải đi bao lâu a ?”
Vừa suy nghĩ vừa đi về phía trước, tuy rằng cô nói cứ như thê thảm nhưng nhìn bộ dáng của cô cũng không giống mệt chết đi, nhìn qua cũng không đáng thương !
“Két…” Thanh âm bánh xe ma sát mặt đường vang lên, xe ngừng lại, Hạ Duy Y dừng lại cước bộ, quay đầu liền thấy Tư Minh Dạ từ trong xe đi ra, trong mắt vui vẻ, đang muốn nhào qua nhưng lại thấy anh sắc mặt âm trầm, cước bộ dừng lại, xoay người liền chạy.






Tư Minh Dạ sắc mặt càng thêm khó coi, chân dài bước một bước, đưa tay liền đem cô tiến vào trong lòng, mắt thấy cô muốn ra tay, trong lòng càng thêm tức giận,“Em dám !”
Hạ Duy Y rụt cổ, đáng thương nhìn anh,“Dạ, em đói bụng…”
Tư Minh Dạ hừ lạnh một tiếng, đem cô kéo vào trong xe, âm thanh lạnh lùng nói,“Về biệt thự !” Sau đó ấn hạ nút, dâng lên cửa sổ cách ly, vén váy của cô lên, kéo quần nhỏ bên trong, để cho cô nằm sấp trên đùi anh,“Ba…”
“Ngô… Dạ…” Hạ Duy Y đáng thương quay đầu nhìn anh, nhìn bên mặt anh âm trầm, cũng không dám mở miệng.
Tuy rằng tức giận nhưng Tư Minh Dạ không có mất đi lý trí, không có quá mức dùng sức, sợ thật sự thương tổn đến cô nhưng đánh vài cái, anh lại phát hiện không đúng, Hạ Duy Y một chút thanh âm cũng không có, vội vàng ôm lấy cô, đã thấy cô hốc mắt hồng hồng, nước mắt lăn qua lăn lại, muốn khóc lại không dám khóc.
Thấy Tư Minh Dạ vui nhíu mày, lại vội vàng kéo tay áo của anh, yếu ớt nói,“Em lần sau sẽ không rời nhà ra ngoài nữa, anh đừng tức giận…”
Thấy anh sắc mặt chuyển tốt, Hạ Duy Y mới yên tâm ngồi trong lòng anh, sau đó lại nghĩ tới cái gì, lén liếc mắt anh một cái, vẻ mặt do dự, cô nói Dạ có thể lại tức giận không ? Nhưng nếu không nói, Dạ biết khẳng định sẽ lại giận.
Ánh mắt rõ ràng như vậy, Tư Minh Dạ làm sao có thể không phát hiện được ? “Muốn nói cái gì ?”
Hạ Duy Y không được tự nhiên giật giật, thật cẩn thận nói,“Em nói anh không thể tức giận nga ?”
Tư Minh Dạ nhíu mày,“Trước nói nghe một chút !”
Hạ Duy Y xoay tay từ trong túi váy lấy ra tờ giấy đưa cho anh, tiếng nho nhỏ nói,“Dù sao cũng là tiền người xấu thôi ! Nhận lấy cũng không chịu thiệt, em sẽ không rời khỏi anh…” Sau đó lại cảm thấy tức giận hừ nói,“Người phụ nữ xấu xa chán ghét như vậy, cho nên em mới nhận…”
Tư Minh Dạ nhìn tấm chi phiếu kia, sắc mặt âm trầm đáng sợ, hai người kia còn không chịu hết hy vọng sao ? Thấy anh tức giận, Hạ Duy Y trong mắt lại tụ tập hơi nước,“Dạ, anh đừng tức giận…”
Tư Minh Dạ bất đắc dĩ nhìn cô,“Anh không phải giận em !” Hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, hỏi,“Bé cưng, vì sao chán ghét hai người kia như vậy ?”
Hạ Duy Y rầu rĩ nói,“Ai bảo bọn họ chọc anh tức giận, người phụ nữ kia còn dám mắng anh, hừ ! Để cho bà ta cũng bị người mắng !”
Tuy rằng sớm biết là vì anh nhưng nghe cô nói, anh vẫn cảm thấy trong lòng ấm áp, dịu dàng hỏi,“Em làm cái gì ?”
Hạ Duy Y nghĩ đến cảnh tượng người phụ nữ bị vây quanh tấn công, ánh mắt lộ ra tia vui sướng khi người gặp


Snack's 1967