Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản

Tác giả: Xà Thôn Kình

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

ng khỏi đỏ mặt , đang lúc lo lắng sợ anh sẽ làm gì thì câu tiếp theo anh liền tạt nguyên xô nước vào trong mặt cô: "Em đừng nghĩ nhiều , tôi đang nói thức ăn trên bàn thôi."
Tuy rằng Tư Đồ Viêm không nói thêm gì nhưng kia ý rõ ràng là nói cô đa tình , cô cảm thấy vừa thẹn vừa giận , nói chuyện cũng không dẫn theo cơn tức: " Vô nghĩa
, tôi đương nhiên biết anh nói đồ ăn , nhưng anh có nên phải nói một câu giải thích không?"
"Có." Tư Đồ Viêm dừng một chút , đứng thẳng người nhìn cô , nở nụ cười mị hoặc: " Bởi vì em cũng rất thơm."
Cái này chết , làm Lâm Khả Tâm hoàn toàn đỏ mặt , cô mở mắt ngượng ngùng nhìn anh: " Anh , anh nói này làm gì? Anh lại uống say à?"
Lâm Khả Tâm thuận miệng nói không nghĩ anh thật sự hồi đáp: " Ừ , có uống chút nhưng không tính là nhiều."
Kinh ngạc khi nghe anh nói vậy , lúc này cô mới phát hiện trên người anh có mùi rượu.
Mà anh nói anh uống rượu? Như vậy. . . . . .Anh có thể sẽ đối xử với cô giống tối hôm qua hay không. . . . . . Đừng a!
Tưởng tượng đến chuyện hôm qua , cả người Lâm Khả Tâm cứng đờ , cảm giác cô không được tự nhiên , Tư Đồ Viêm đại khái cũng biết cô nghĩ gì , dù sao cô là người đơn giản , nghĩ gì thì sẽ biểu hiện lên mặt , nên để muốn biết được cũng
không khó.
"Yên tâm đi , đêm nay tôi sẽ không bắt buộc em."
Nghe anh nói vậy , Lâm Khả Tâm mới thở phào nhẹ nhõm , nhưng cô ngượng ngùng thừa nhận chính mình lo lắng “chuyện kia” , vì thế cô không tự nhiên nói: "Ê , ai nói tôi lo lắng cái đó? Tư Đồ Viêm , anh nghĩ nhiều quá."
Lâm Khả Tâm khẩu thị tâm phi làm cho Tư Đồ Viêm nheo mắt lại. " A , tôi đây cũng không có ý tứ lý giải , em sở dĩ phản bác lời nói của tôi thật ra vì em hy vọng tôi muốn em?" Ngữ khí của Tư Đồ Viêm làm cho cô khiếp sợ , nên vội vàng xua tay nói: " Không không , tôi không có ý đó."
"Vậy ý em là gì?" Như là cố ý khiêu khích Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm tiếp tục ép hỏi.
Trong nháy mắt , khuôn mặt Lâm Khả Tâm đỏ bừng , qua một lúc sau , mới nhỏ giọng nói: " Nhưng mà , nhưng mà ngay từ đầu ý anh là chuyện đó. . . . . . Được rồi được rồi , anh đừng quấy rối tôi nữa , tôi còn muốn ăn cơm."
Nói xong , Lâm Khả Tâm nhẹ nhàng đẩy Tư Đồ Viêm ra , sau đó xoay người chúi đầu vào ăn cơm , chẳng qua lúc này đây , cô không có để ý hình tượng thậm trí trong lúc ăn cũng rất căng thẳng.
Đối với cô mà nói , Tư Đồ Viêm là kẻ khó mà đoán được bước tiếp theo anh sẽ làm gì , nên vẫn tự mình phòng bị sẽ tốt hơn.
Sau đó , Tư Đồ Viêm cũng không tiếp tục trêu chọc Lâm Khả Tâm nữa , mà ngồi xuống cẩn thận quan sát cô ăn cơm.
Thấy bộ dạng thống khổ ăn uống của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm ngược lại cảm thấy thật đáng yêu ..
Đáng yêu? Tư Đồ Viêm sửng sốt một chút , rốt cuộc anh bị gì vậy? Từ trước đến giờ anh chưa bao giờ dùng từ này với phụ nữ cả , bởi vì phụ nữ bên cạnh anh
toàn vì tiền mà bán thân ...
Tuy rằng nghĩ là vậy , nhưng Tư Đồ Viêm vẫn nói: " Tôi sẽ không quấy rầy em , em cứ bình thường mà ăn uống , chứ bộ dạng em lúc này khiến người ta khó chịu."
Nghe được anh nói vậy , Lâm Khả Tâm ngẩng đầu , ánh mắt hoài nghi nhìn anh , vẻ mặt rõ ràng “thật vậy sao?”..
Mà Tư Đồ Viêm trực tiếp trả lời sự nghi hoặc của cô: "thật đó , hơn nữa nếu em cứ làm bộ dạng thần nghi quỷ ngờ này , thì đồ ăn sẽ nguội hết."
Thấy anh cam đoan , Lâm Khả Tâm mới thở phào nhẹ nhõm , giống như trước vùi đầu ăn uống , sau khi no say , cô tựa lưng vào ghế , vỗ vỗ cái bụng của mình: " Ôi , ăn thật ngon , đáng tiếc cái người nào đó không có lộc ăn , hừ! "
Biết “người nào đó” mà cô nói chính là mình , Tư Đồ Viêm không khỏi cười nhẹ , rồi anh đứng dậy , vỗ vỗ vai của Lâm Khả Tâm: " Đi thôi."
"Đi? Đi đâu?" Lâm Khả Tâm tò mò xoay người hỏi anh
Tư Đồ Viêm nhún vai , tuỳ ý trả lời: " Đã muộn rồi đương nhiên phải về phòng để
ngủ."
"What? Nhưng mà anh nói không bức bách tôi mà? Tư Đồ Viêm anh là đàn ông , anh không thể không giữ lời nha." Lâm Khả Tâm nói xong , co rụt người lại , ánh mắt nhìn anh rất sợ hãi.
Đối với sự lý giải của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm bất đắt dĩ nhíu mày: "Lâm Khả Tâm , em làm ơn , tôi khi nào thì nói bức bách em? Tôi nói đi ngủ theo nghĩa đúng của nó , em đừng suy nghĩ nhiều được không?"
"Nha. . . . . .A... như vậy à." Lâm Khả Tâm cuối đầu , ngượng ngùng nói.
Thật là , tự cô suy nghĩ cái gì đâu không . . . . . . nói vậy chả trách được vì sao trong lòng anh cứ chê cười cô?
Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm ngẩng đầu nhìn anh , nhưng anh vẻ mặt hững hờ nói: "
Thất thần làm gì , còn không mau đi?" "A. . . . . ."
Lâm Khả Tâm ngoan ngoãn đứng dậy theo anh về phòng ngủ , ngồi trên giường , anh đưa tay cởi giây nịt . . . . . .
"Anh , anh làm gì vậy?!"
Thấy Lâm Khả Tâm hỏi vậy , Tư Đồ Viêm liếc mắt một cái , không trả lời , sau đó anh đứng dậy , quần áo từ từ trượt xuống dưới .
"A , anh cởi quần áo để làm chi? Mau mặc, vô mặc vô." Lâm Khả Tâm bịt mắt nói
, nhưng đáp lại là sự trầm mặc
Thấy anh không nói gì , Lâm Khả Tâm biết chỉ có thể dựa vào lỗ tai của mình , bit mắt , cô thấy tiếng cởi quần áo xa