Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.
hiếu Kiệt ôn nhu sờ sờ đầu của cô: "Yên tâm , anh sẽ chăm sóc Dì như chính mẹ ruột của mình em không cần lo , còn nữa em sống hạnh phúc là điều anh muốn thấy nhất , có hiểu chưa?"
" Vâng , em biết."
Cố Thiếu Kiệt cất bước rời đi , Lâm Khả Tâm trở lại trong nhà nằm trên sofa , không khí khẩn trương lúc nãy vẫn chưa giảm bớt ..
Hô. . . . . . rốt cục Cố Ca Ca cũng đã về , lúc nãy cô còn tưởng Cố Ca Ca khi nào chưa khuyên được cô khi đó sẽ không rời đi ... thật may mắn vừa vặn Tư Đồ Viêm không có ở nhà , nếu không anh biết Cố Ca Ca đến đây muốn mang cô rời đi thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa?
Bất quá nghe Cố Thiếu Kiệt nói mẹ Lâm bị bệnh làm cho cô thập phần lo lắng , tuy rằng cô không tính lén sau lưng Tư Đồ Viêm mà trở về nhưng cũng không có nghĩa cô sẽ không chủ động xin anh cho cô quay về , dù sao Tư Đồ Viêm cũng là do ba mẹ nuôi lớn ít nhiều sẽ hiểu cho cô , chắc anh sẽ không ép cô?
Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm cầm điện thoại , trước muốn gọi cho mẹ Lâm quan tâm chút , nhưng lúc đó , chuông cửa vang lên.
"Anh sao lại quay lại? Có quên đồ sao?" Lâm Khả Tâm để điện thoại sang một bên , đứng dậy hướng ra cửa , không nghĩ tới người trước cửa không phải là Cố Thiếu Kiệt mà là Tư Đồ Viêm .
"Em đang nói gì? Cái gì mà quay lại? Hay lúc nãy có ai tới đây?" Tư Đồ Viêm nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Khả Tâm , mà trong lòng cô lại không khỏi thầm kêu không tốt .
Thảm , chính cô còn tưởng Cố Ca Ca quên đồ ai ngờ là Tư Đồ Viêm? Thật là chuyện không tốt a , nếu anh biết Cố Ca Ca đến đây thì không biết anh phát hoả với cô ra sao nữa.
Nghĩ đến đây , Lâm Khả Tâm ngượng ngùng sau đó làm bộ dạng vô tội nói: " Không có , em có nói gì đâu? Anh nghe lầm gì sao?"
"Em không nói?" Tư Đồ Viêm lạnh lùng nhìn cô , ánh mắt phi thường chán ghét , hơn nữa còn dám nói dối.
Bị anh nhìn chằm chằm , Lâm Khả Tâm nhất thời run một trận , ánh mắt đảo quanh một chút rồi chạy đến một bên điện thoại : " A , Đúng rồi , lúc nãy em nói chuyện điện thoại , chắc anh nghe một chỗ nào đó thôi , không tin , điện thoại em còn để trên bàn."
Theo ngón tay của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm quả thật thấy điện thoại tuỳ ý để trên bàn , anh đi lại cầm điện thoại , rồi để lên lỗ tai chỉ nghe tiếng " Tút Tút Tút" liên tiếp ..
Thấy Tư Đồ Viêm nhíu mày , Lâm Khả Tâm một bên giải thích nói: " Chắc là đối phương thấy em không nói gì nên đã cúp điện thoại rồi đi?"
"Đối phương là ai?" Tư Đồ Viêm dùng mồm miệng thẩm vấn phạm nhân .
Lúc này , Lâm Khả Tâm không suy nghĩ liền nói ra: " Là . . . . . .mẹ em ! Em nghe nói sức khoẻ của mẹ không tốt nên em gọi điện hỏi thăm mẹ sao thôi"
"A? Thật không?" Tư Đồ Viêm nhíu một bên mày " Nhưng em nghe ai nói là sức khoẻ của mẹ em không tốt?"
Cô liên tục xua tay: " Không phải , em không có tìm anh ấy , là sáng nay anh ấy đến tìm em , hơn nữa cũng chưa có làm gì , anh nghe em giải thích. . . . . ."
Tư Đồ Viêm nghe vậy , túm trụ cổ tay của Lâm Khả Tâm , một lực kéo cô gần sát người mình: " Giải thích? Ha , em dám viện cớ mà dùng để nói với trẻ con để giải thích cho tôi sao? Em xong đời rồi , bây giờ nói thật cho tôi biết nếu em không có tật rụt rịt vì sao lúc tôi hỏi em không nói thật?"
"Em không có muốn lừa anh nhưng em sợ nói Cố Thiếu Kiệt đến đây anh sẽ tức giận." Tuy rằng ngoài miệng Lâm Khả Tâm nói vậy nhưng trong lòng cô cũng không khỏi hối hận : sớm biết rằng nói dối anh phát hoả thì cô sẽ chọn nói thật , ít nhất anh sẽ đỡ hơn một chút , còn bây giờ đã vậy cô có nói gì anh cũng sẽ không tin.
Quả nhiên , Tư Đồ Viêm không nhận lý do của cô: " Sợ tôi phát hoả? Nếu sợ tôi phát hoả thì tại sao em dám lén lút gặp Cố Thiếu Kiệt?!"
"Em không phải lén lút. . . . . ." Lâm Khả Tâm nhịn không được liền phản bác một câu.
"Không lén lút?" Tư Đồ Viêm lạnh lùng "A ——" một tiếng , anh nắm chặt tay nói " Không phải lén lút thì gọi là gì? Em nói tôi nghe thử?"
Biết chính mình càng cãi thì càng tệ nê Lâm Khả Tâm thành thật nói: "Là vầy. . . . . .Là sáng nay Cố Ca Ca đến tìm em , anh ấy khuyên em về nhà , nhưng em không có về."
"Hử? Thật không? Vì cái gì mà em không theo anh ta? Không phải em rất thích anh sao?" Tư Đồ Viêm giọng điệu châm biếm làm cho Lâm Khả Tâm cảm thấy uỷ khuất ..
Van anh , không phải cô đã chứng minh cô không còn thích Cố Thiếu Kiệt sao? Huống chi người bây giờ cô có thích cũng là anh , cớ gì anh cứ không tin cô?
"Dù sao sự thật cũng là vậy , tin hay không tuỳ anh" Lâm Khả Tâm nén giận nhìn anh ,hai môi cắn vào nhau biểu hiện sự không vui.
Nhưng Tư Đồ Viêm cũng không áy náy , ngược lại còn dùng tay xiết hai bờ má của Lâm Khả Tâm: " Tốt lắm Lâm Khả Tâm , có tình nhân làm chỗ dựa , gan của em càng lúc càng to ! Tôi còn chưa nổi giận với em , mà em liền không biết xấu hổ dùng cách này nói chuyện với tôi?"
"Cố Ca Ca và em không có gì cả , anh ấy lại càng không phải tình nhân hay tình đầu , chỉ là em đơn phương thôi , Tư Đồ Viêm anh không cần lăng mạ em." Lâm Khả Tâm bất bình phản bác .
"Cá