Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341179
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1179 lượt.
trước."
"Ừ" Tư Đồ Viêm thản nhiên trả lời , không có ý sẽ ngăn cản .
Lâm Khả Tâm nhíu nhíu mày , cái người này thật quái dị nha , bá đạo kêu cô ở lại dùng điểm tâm với anh , hoàn toàn không quan tâm ý kiến của người khác , nhưng lúc cô cự tuyệt để anh chở cô về thì anh lại không kiên trì giữ lại. . . . . .
Tuy rằng , trong lòng có nhiều nghi hoặc nhưng Lâm Khả Tâm cũng không muốn nói thêm gì , điều duy nhất bây giờ cô muốn nhất chính là chạy thoát khỏi nơi này , càng xa càng tốt . . . . . .
Vì thế , Lâm Khả Tâm liền xoay người đi ra cửa ... , nhìn theo bóng dáng của cô , trong lòng Tư Đồ Viêm im lặng tự đếm ngược : 3,2,1
Vừa dứt , liền nghe "a ——" một tiếng , Lâm Khả Tâm cảm giác như chính mình bị vướn cái gì , sau đó liền nghe âm thanh đồ vật vỡ tan , còn cô thì hung hăng té quay trên mặt đất.
sưng đỏ lên
Nhớ tới âm thanh vừa rồi , cô quay nhìn lại , chỉ thấy bên phải là một đóng thủ tinh vỡ vụn , thoạt nhìn nó có dạng cái chai , chết thật , cô không khỏi hô to trong lòng
Trời ạ , cô thế nào lại như vậy? Ngay cả đường đi cũng xảy ra vấn đề? Thảm Thảm ! Không biết người đàn ông kia có tức giận hay không? Còn hi vọng anh đừng làm cô khó xử. . . . . .
Đang lúc Lâm Khả Tâm suy nghĩ , thì từ sau lưng cô truyền đến âm thanh phẫn nộ của Tư Đồ Viêm: " Cô biết cô phạm vào chuyện gì rồi không?"
Ý thức được đại sự không ổn , Lâm Khả Tâm liền quay đầu giải thích: " Thật xin lỗi , xin lỗi ! Tôi không có cố ý. . . . . ." Ngoài miệng không ngừng giải thích nhưng trong lòng cô cũng không khỏi nghi ngờ , lúc nãy khi vào nhà ăn cô đâu có thấy cái chai này? Như thế nào bây giờ lại ở đây?
Chỉ thấy khoé miệng anh nhếch lên , lạnh lùng nói ra hai chữ ——"Mơ Tưởng"
Nghe được anh nói vậy , Lâm Khả Tâm nhất thời không thể thở , cô xoa xoa thắt lưng , rất không thục nữ nói:"Này , tôi đã nói tôi không có cố ý , anh không thể bỏ qua cho tôi sao? Bất quá chỉ là cái bình hoa nát vụn , bây giờ nó làm gì còn giá trị như lúc đầu nữa." Cô càng nói , ngữ khí càng thương tâm , nhịn không được lại rươm rướm nước mắt.
Thấy những giọt nước mắt của Lâm Khả Tâm , Tư Đồ Viêm tự dưng mềm lòng , nhưng ý thức được sự bất thường của mình anh vội vàng khôi phục lại sự lạnh lùng như trước :"Cô thu hồi lại mấy giọt nước mắt đi , đừng tưởng giả vờ khóc lóc thì tôi sẽ không tính , huống gì hiện tại so với thị trường bên ngoài thì giá “lần đầu tiên” thế nào cũng không hơn 600 vạn."
Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm trừng to mắt , cái gì? Chẳng lẽ anh nghĩ những giọt nước mắt của cô là lừa anh đồng cảm sao? Dùng tiền để mua lần đầu tiên của người khác . . . . . .Có phải quá đáng không?
Nghĩ vậy , Lâm Khả Tâm quật cường lau nước mắt "Hừ , ai ai , muốn đồ bại hoại như anh đồng tình? Tiền này tôi nhất định sẽ trả lại cho anh , chẳng qua hiện tại tôi cần chút thời gian."
Lâm Khả Tâm ngẫm nghĩ , cùng lắm cô liền đánh cả đời này không công để đền bình hoa cho anh ... nhưng anh cũng không định sẽ dễ dàng buông tha cô.
" Không được , tôi không có kiên nhẫn chờ cô , này 600 vạn cô phải trả hết cho tôi trong vòng một năm."
"Cái gì?" Lâm Khả Tâm không thể tin người đàn ông này cư nhiên lại đưa ra yêu cầu vô nhân đạo như vậy , 600 vạn chứ không phải 600 đồng , làm gì có chuyện trong vòng một năm sẽ kiếm ra 600 vạn?
"Không có khả năng , tôi không có biện pháp kiếm ra nhiều tiền vậy đâu." Thật sự là không có cách nào , Lâm Khả Tâm đành nói thật lòng
Kia , tư thế rất là – Tiền thì không có , mạng thì có một cái.
Thấy Lâm Khả Tâm bất đắt dĩ , Tư Đồ Viêm cảm thấy có chút ngoài ý muốn , quái phải biết rằng đới với Hách Thiểu Hoa mà nói 600 vạn chỉ là số nhỏ , chỉ cần cô nói với ông ta một câu không phải ông ta sẽ hổ trợ cô sao? Một khi đã vậy thì cô cần gì quật cường kiên trì? Chẳng lẽ đầu ốc của cô gái này có vấn đề? Đã quên chính mình có người cha dượng giàu có sao?
Trên thực thế , Lâm Khả Tâm cũng không ngốc , cô biết có thể tìm Hách Thiểu Hoa để giúp nhưng cô không muốn làm vậy , sau khi mẹ cô tái giá với Hách Thiểu Hoa , thì mẹ con cô đã bị vợ lớn của Hách Thiểu Hoa ——Mao Tú Anh xa lánh , ngay cả người làm trong nhà cũng lấy lòng Mao Tú Anh , đối xử với mẹ con cô hay làm khó dễ , trí nhớ thời thơ ấu trở về , vì không muốn người khác nói to nhỏ , từ nhỏ cô đã rất ít khi dùng tiền của Hách Thiểu Hoa cho cô , có thấy món đồ chơi nào thích cũng chẳng dám nói ra , chỉ có thể im lặng hâm mộ nhìn những đứa trẻ cùng trang lứa chơi mà thôi.
Lâm Khả Tâm biết , nếu như cô dùng tiền của Hách Thiểu Hoa thì chắc chắn Mao Tú Anh cùng người trong nhà sẽ chỉ trỏ mẹ của cô , mà mẹ của cô tình cảnh sẽ càng thêm khổ , vì không muốn liên luỵ đến mẹ mình , Lâm Khả Tâm quyết định không dùng một phân tiền nào của Hách Thiểu Hoa , cô sẽ tự kiếm việc mà trả nợ
, đáng tiết , cô dứt khoát suy nghĩ thế nào , Tư Đồ Viêm nói một câu liền đánh vỡ sự quật cường của cô :"Lâm Tiểu Thư , cô có vẻ không hiểu vấn đề , thiếu nợ thì trả tiền , đạo lý hiển nhiên tr