Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341259
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1259 lượt.
n trường địa cửu 」 , chẳng phải rất tốt?"
Không nghĩ tới Tư Đồ Viêm cư nhiên tài năng lại nghĩ ra một cái ngụ ý khác , Lâm Khả Tâm cảm thấy thật sự khâm phục khẩu phục anh , rốt cục không còn gì để nói
Thấy Cố Thiếu Kiệt khó chịu , Lâm Khả Tâm theo bản năng tiến lên , nhưng Hách Sa Sa đã lên trước , đúng vậy , SaSa mới là vị hôn thê của Cố Ca Ca , đã biết sao còn lại làm vậy? Hoàn hảo là cô phản ứng kịp lúc nếu không người ta sẽ chê cười .
Trong lòng Lâm Khả Tâm cảm thấy may mắn , nhưng dù cho động tác của cô nhỏ vậy thì cũng không thoát khỏi tầm mắt của Tư Đồ Viêm , nghĩ đến cô muốn tiến lên quan tâm Cố Thiếu Kiệt , nụ cười trên mặt của anh không còn nữa , mà Hách Sa Sa đứng một bên lo lắng như sắp khóc ra .
"Thiếu Kiệt Ca Ca , anh sao rồi? Có phải rất khó chịu hay không?"
Vì khó chịu nên Cố Thiếu Kiệt nhất thời không trả lời , Hách Sa Sa liền phẫn nộ trừng mắt với Tư Đồ Viêm: " Tôi vốn nghĩ anh là người tốt nhưng thật không ngờ anh đối xử với Thiếu Kiệt Ca ca như vậy? Thiếu Kiệt Ca Ca đã nói không uống được , anh còn bắt buộc anh ấy , thật là hơi quá đáng."
Cố Thiếu Kiệt vốn định lắc đầu nói không có gì nhưng bây giờ dạ dày của anh làm cho anh buồn nôn , vì không ói ra được nên anh khoát khoát tay.
"Không nên trách Tư Đồ Tổng Tài , là do anh muốn uống."
"Nhưng mà nếu anh ta. . . . . ." Cố Thiếu Kiệt đánh gảy lời nói của Hách Sa Sa: "
Sa Sa , em không cần khẩn trương như vậy , anh chỉ choáng một chút , phỏng chừng nghỉ ngơi sẽ không sao."
Xem ra hiện tại việc cấp bách không phải là cùng đôi co với Tư Đồ Viêm mà là nhanh chóng đến phòng nghỉ ngơi , bằng không Cố Thiếu Kiệt sẽ nôn ra , thật mất mặt trước mọi người?
Tuy rằng không cam lòng , nhưng Hách Sa Sa vẫn ứng tiếng nói :" Được , được , em đỡ anh đi nghỉ ngơi" Nói xong , Hách Sa Sa một bên ôm cánh tay của Cố Thiếu Kiệt , một bên nói " Hiện tại tôi dẫn Thiếu Kiệt Ca Ca đi nghỉ ngơi , không thể tiếp mọi người nữa , đồ ăn ngay bên kia , nếu mọi người muốn ăn chút gì thì cứ ăn , cứ tự nhiên là được , thật có lỗi chúng tôi đi trước."
Ngay tại lúc Hách Sa Sa ôm Cố Thiếu Kiệt rời đi , Tư Đồ Viêm lại đột nhiên mở miệng: " Anh giúp em đỡ anh ấy vào trong."
Hách Sa Sa liếc nhìn Tư Đồ Viêm một cái , cự tuyệt nói :" Không cần."
Dù sao nếu không phải Tư Đồ Viêm ép bức Cố Thiếu Kiệt thì anh cũng sẽ không thành bộ dạng bây giờ , hơn nữa ai biết có phải Tư Đồ Viêm là thật lòng muốn giúp đỡ không?
Nhưng Tư Đồ Viêm không xem sự cự tuyệt của Hách Sa Sa , anh đi lên tiếp nhận Cố Thiếu Kiệt rồi dìu vào trong hậu trường .
"Tôi không cần anh giúp đỡ , anh mau buông Thiếu Kiệt Ca Ca ra." Hách Sa Sa đứng đằng sau dùng tay đánh đánh Tư Đồ Viêm , nhưng anh cũng không có ý dừng lại .
"Đợi đến hậu trường anh sẽ thả anh ấy ra , huống chi nếu như anh mặc kệ , lấy sức lực của em so với đàn ông có thể mạnh hơn sao? Hơn nữa , nếu trên đường đi , cứ dừng lại dừng lại thì chỉ càng làm dạ dày của anh ấy khó chịu thôi , nên bây giờ thay vì dùng sức đánh anh , em nên đi pha một ly nước chanh cho anh ấy giải rượu đi."
Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Hách Sa Sa dừng động tác , cô không thể tin được anh thật tâm muốn giúp đỡ mình , nhưng cô cũng không lập tức hành động mà lại lộ ra sự do dự .
Thấy Hách Sa Sa chậm chạp bất động , Lâm Khả Tâm đoán được là Hách Sa Sa khônng yên tâm nên mới mở miệng nói: " Sa Sa , lấy nước để cho chị , em ở đây cùng Cố Ca Ca đi."
"Vâng , cám ơn Khả Tâm Tỷ." Thời điểm nói câu này , Hách Sa Sa khẩn trương nhìn chằm chằm khuôn mặt của Cố Thiếu Kiệt , ánh mắt thuỷ chung không rời .
Sau đó , Lâm Khả Tâm đi tìm người phục vụ lấy nước cà chua , mà Hách Sa Sa đi theo Tư Đồ Viêm tới phòng nghỉ .
Tới phòng rồi , Tư Đồ Viêm nhẹ nhàng để Cố Thiếu Kiệt trên ghế , sau đó chuyển hướng sang Hách Sa Sa nói: "Anh ấy đã ngủ rồi đừng gọi anh ấy , để cho anh ấy nghỉ ngơi một chút."
Hách Sa Sa lên tiếng nhưng rồi chính là một tảng lớn trầm mặc , một lát sau , không biết Tư Đồ Viêm nghĩ gì , chỉ thấy anh bỗng nhiên mở miệng ,nhẹ nhàng nói: " Thực xin lỗi."
Tư Đồ Viêm nhìn Hách Sa Sa , thái độ vô cùng chân thành nói . Mang theo vài phần kinh ngạc , Hách Sa Sa trừng to mắt nhìn Tư Đồ Viêm
Kỳ quái? Vừa rồi người ép bức Thiếu Kiệt Ca Ca uống rượu không phải anh sao? Cớ gì hiện tại chẳng những giúp cô đỡ Cố Thiếu Kiệt vào phòng , lại còn chân thành nói xin lỗi? Nhất là bộ dáng áy náy kia tuyệt đối không thể giả vờ , nhưng nếu là áy náy thì sao còn ép buộc Thiếu Kiệt Ca Ca uống rượu? Chẳng lẽ. . . . . .
"Chẳng lẽ anh thật sự không biết Thiếu Kiệt Ca Ca không thể uống nhiều rượu?"
Mà điều làm cho Hách Sa Sa ngoài ý muốn chính là Tư Đồ Viêm cư nhiên phủ nhận: " Không , anh có thể nhìn ra , người khí chất ôn nhu giống Cố Thiếu Kiệt chắc canh không có khiếu uống rượu."
Bởi vì không có ai trước mặt nên Tư Đồ Viêm cũng không giả vờ khách khí nữa , trực tiếp đem cách xưng hô từ 「cố huynh 」 thành 「 Cố Thiếu Kiệt 」
Không nghĩ tới Tư Đồ Viêm lại thành thật trả lời , Hách Sa Sa càng lúc càng nghi hoặc: " Nếu như anh cố