Tác giả: Xà Thôn Kình
Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015
Lượt xem: 1341333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1333 lượt.
p
, có lẽ tôi sẽ làm anh ta dễ chịu hơn nhưng cô cư nhiên chọn lựa cách vì anh đối nghịch cùng tôi? Cho nên Cố Thiếu Kiệt có nhiều đau khổ cũng là do cô ban tặng thôi , còn nữa nhớ kỹ anh ta là vị hôn phu của kế muội cô , Hách Sa Sa chưa nói gì cô liền định lên giúp Cố Thiếu Kiệt rồi? Này không phải giọng khách át giọng chủ sao?"
Nghe Tư Đồ Viêm nói vậy , Lâm Khả Tâm không khỏi trầm mặc , quả thật lúc trước chỉ lo giúp đỡ , hoàn toàn không nghĩ những điều này , hiện tại ngẫm lại đúng là cô đã từng làm như Tư Đồ Viêm nói
Thấy Lâm Khả Tâm không nói gì , Tư Đồ Viêm lại tiếp tục châm chọc " Không nói gì nữa sao? Xem ra , cô cam chịu a. . . . . . Quả nhiên tôi đoán không sai là cô day dưa tình với Cố Thiếu Kiệt , làm ơn , dùng đầu óc nghĩ lại xem , người có điều kiện như Cố Thiếu Kiệt sao lại coi trọng cô? Mà cô chẳng những không có biết lượng sức , ngược lại còn không biết xấu hổ đi câu dẫn người ta trong tiệc đính hôn , thật sự là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga , Lâm Khả Tâm , cô cũng không nhìn xem chính mình là đức hạnh gì?"
"Nói đủ chưa?" Lời nói của Tư Đồ Viêm làm cho Lâm Khả Tâm giận đến phát run
Nhưng anh vẫn bộ dạng lạnh nhạt: " Đủ? Cô làm nhiều chuyện đê tiện vậy , tôi thế nào mà nói đủ?"
Chết tiệt, Lâm Khả Tâm nhịn không được cả người run rẩy." Tư Đồ Viêm , anh có thể không tin rằng em yêu anh nhưng anh không thể vu tội em câu dẫn Cố Ca Ca."
"Vu tội?" Tư Đồ Viêm khinh thường nở nụ cười: " Cô làm nhiều chuyện không biết xấu hổ , chẳng lẽ còn ngại ngùng thừa nhận? Thật sự làđánh chết cũng không chịu sửa ha. Tôi phải bái phục cô thật đó."
trên người cô , sau đó anh cúi thân , thỉ thủ nói " Cô không phải nói yêu tôi sao? Vậy sinh cho tôi đứa con để chứng minh tình yêu của cô đi."
"Không , đứa nhỏ phải là được sinh ra trong tình yêu , nhưng anh không yêu em
,anh hiện tại chỉ là giận cá chém thớt , như vậy đứa nhỏ sinh ra sẽ không hạnh phúc , cho dù anh hận em thì đứa nhỏ cũng là vô tội." Lâm Khả Tâm nhớ rõ , anh rất thích có con nên cô tưởng anh sẽ vì vậy mà tha cho cô , nào ngờ tiếp nhận lại cô chỉ thêm tuyệt vọng thôi .
"Kia thế nào? Có phải không may mắn có dòng máu sự thấp hèn của cô sao?" Nói xong , anh thậm chí không để cô có thời gian phản ứng , liền mạnh mẽ tiến nhập vào trong cơ thể của cô , anh điên cuồng mà đoạt lấy .
Biết tất cả đều không thể ngăn lại , Lâm Khả Tâm không phản kháng mà chỉ lựa chọn chấp nhận.
Lúc Tư Đồ Viêm phóng xuất ra toàn bộ tình cảm , anh thoả mãn nằm ngủ , Lâm Khả Tâm lặng yên đứng dậy ,đi vào phòng tắm tẩy rửa chất lỏng hỗn hợp trên người, sau đó mới ra giường nằm ngủ.
Là ai nói , yêu một người sẽ trở nên nhỏ bé trong toàn thế giới? Mà người nhỏ bé như cô chỉ có thể chờ mong đêm nay qua đi , rồi mọi thứ sẽ khôi phục lại bình thường.
Đáng tiếc Lâm Khả Tâm còn không biết cái gì gọi là 「bình thường 」, bất quá là cô chọn biểu tình cam chịu , ngay tại lúc cô nhắm mắt , đang dần tiến vào giấc ngủ , Tư Đồ Viêm một bên nỉ non nhất thời đánh lui tất cả ủ rũ của Lâm Khả Tâm .
" Sa Sa. . . . . ."
Sa Sa? Hách Sa Sa? Lâm Khả Tâm không thể tin vào những gì mình nghe , cô thậm chí cảm thấy mình đã nghe lầm nhưng câu tiếp theo liền phủ định sự nghi ngờ của cô
"Không cần gả cho Cố Thiếu Kiệt . . . . . .Không cần. . . . . ." (ha, thì ra là vậy.!!!!!! Thúi cho chị Tâm!
Kia trong nháy mắt , cả người Lâm Khả Tâm trở nên cứng ngắc ... Không cần gả cho Cố Thiếu Kiệt. . . . . .Người Tư Đồ Viêm nói không phải Hách Sa Sa thì sẽ lài ai nữa?
Lâm Khả Tâm chậm rãi quay đầu nhìn Tư Đồ Viêm nằm cạnh , chỉ thấy anh cau mày , nhìn thoạt rất đau khổ , giống như anh uống rượu điên cuồng lúc nãy .
Lâm Khả Tâm cảm thấy mình hiểu được cái gì đó nhưng cũng không phải quá rõ
, Tư Đồ Viêm thích Hách Sa Sa? Không có khả năng , anh chỉ là vừa quen biết Hách Sa Sa? Bất quá cũng không hẵng , dù sao Sa Sa rất hay cùng Hách Thúc Thúc ra ngoài tham gia tiệc , có lẽ anh đã từng gặp qua Hách Sa Sa thì sao .
Tuy rằng nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu cô , nhưng căn bản cô cũng không có lòng dạ mà lo lắng , bây giờ chỉ có một điều tràn ngập trong đầu cô chính là —— Tư Đồ Viêm thích Hách Sa Sa.
Lâm Khả Tâm chỉ biết là Cố Ca Ca thích Sa Sa , không nghĩ tới ngay cả Tư Đồ Viêm cũng thích Hách Sa Sa , vì cái gì cô thích ai cũng chỉ là một kết quả như vậy?
Nhìn một hồi lâu , nước mắt cũng theo hốc mắt tràn ra . . . . . .chỉ cần nghĩ Tư Đồ
Viêm anh thích Hách Sa Sa , lòng cô thật đau , đau như muốn liệt phế .
Ở trong yên lặng tự khóc thầm , khóc thật lâu thật lâu. . . . . . .
Buổi sáng hôm sau , lúc Tư Đồ Viêm tỉnh lại đã không thấy Lâm Khả Tâm ở bên cạnh.
Nhưng anh cũng không có để ý , anh mặc quần áo vào đi ra phòng khách , quả nhiên liền thấy cô ôm Tiểu Bối , ngơ ngác ngồi trên sofa.
"Như thế nào thức dậy sớm vậy?" Tư Đồ Viêm một bên cúi đầu chỉnh cà-vạt , một bên thuận miệng hỏi.
Mà Lâm Khả Tâm vẫn không nhúc nhích nhìn phía trước , mặt không chút biểu
tình.
"Em c