Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ác Nữ Vương Phách Lối

Ác Nữ Vương Phách Lối

Tác giả: Mễ Lộ Lộ

Ngày cập nhật: 03:27 22/12/2015

Lượt xem: 134707

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/707 lượt.

không hiểu sao?” Hắn rống to.
“Không...... Em không hiểu!” Cô thoát khỏi kiềm chế của hắn, đau khóc thành tiếng, “Em không muốn hiểu, em chỉ muốn anh biết, vì anh, em chuyện gì cũng làm được hết!”
“Diệp Vận Nhi, cô đừng làm càng, mau nói, Vô Song hiện tại ở nơi nào?” Hắn lo lắng hỏi tới.
“Nếu như cô không muốn tôi cả đời hận cô, tốt nhất nhanh lên một chút đem tung tích Vô Song nói cho tôi biết.”
Cô liều chết lắc đầu, nước mắt không ngừng chảy xuống gương mặt, “Không muốn, cho dù em để cho cô ta chết, cũng sẽ không để cho anh tìm được thi thể cô ta.”
Quan Triệt nhìn thấy cô đột nhiên lộ ra nụ cười lạnh, vẻ mặt trở nên dữ tợn, vì vậy có thể khẳng định, Vô Song mất tích cùng cô nhất định không thoát khỏi quan hệ.
“Cô rốt cuộc muốn tôi làm cái gì, mới nguyện ý để cho Vô Song an toàn trở lại?” Hắn bình tĩnh lại, ý đồ cùng cô thương lượng bàn bạc.
Diệp Vận Nhi lạnh lùng nhìn hắn, “Em làm nhiều việc như vậy, chẳng qua là muốn anh trở lại bên cạnh em, chẳng lẽ anh vẫn không rõ?”
Quan Triệt trầm mặc không nói, hai tay nắm chặt thành quyền.
Hắn trước tiên phải xác nhận Viên Vô Song an toàn vô lo lắng, hơn nữa cũng muốn bảo đảm cô lông tóc không tổn hao gì, sau đó nghĩ biện pháp tìm ra tung tích của cô.
Không nên bởi vì hắn, mà để cho Viên Vô Song bị thương tổn, hắn không muốn!
“Nếu như tôi đáp ứng điều kiện của cô, cô có phải sẽ để cho Vô Song bình an trở lại hay không?” Hắn giọng trầm thấp hỏi.
Diệp Vận Nhi ánh mắt tỏa sáng, nở rộ nụ cười sáng lạn, “Cho dù em muốn anh và em kết hôn, anh cũng nguyện ý?”
“Tôi trước hết xác nhận cô ấy vẫn an toàn.” Hắn không phải là ngu ngốc, đương nhiên phải thấy được Viên Vô Song bình yên vô sự.
“Dĩ nhiên.” Diệp Vận Nhi rốt cục nín khóc mỉm cười, “Chỉ cần anh đáp ứng cùng em kết hôn, em bảo đảm cô ta sẽ không bị bất cứ thương tổn gì.”
Quan Triệt mơ hồ cắn răng, mặc dù tràn đầy tức giận, nhưng là vẫn còn nhịn được.
Cuộc đời của hắn đã bị Diệp Vận Nhi làm cho rối loạn, hiện tại cô ta lại muốn tổn thương tánh mạng người phụ nữ trọng yêu nhất của hắn......
Bất luận phải trả giá thế nào, hắn tuyệt không sẽ làm cô ta được như ý!
Viên Vô Song toàn thân thần kinh căng thẳng, ngắm nhìn bốn phía.
Sau khi cô bị hai gã đàn ông cao lớn bắt cóc, liền bị nhét vào trong góc phòng của ngôi nhà hoang này, khi bọn hắn rời đi, còn nghe được tiếng khóa cửa.
Vốn là bọn họ bên ngoài chờ đợi, bất quá qua một lúc lâu, chắc cũng ngại nhàm chán, vì vậy lái xe rời đi, không biết là đi đâu. Cô biết cơ hội không thể mất, cố gắng muốn thoát sợi dây trên tay, bất đắc dĩ sợi dây trói rất chặt, cho đến khi ánh chiều tà từ ngoài cửa sổ chiếu vào, cô bận rộn một buổi chiều, chẳng qua là khiến sợi dây mài rách cổ tay của cô. Trong phim ảnh người gặp nguy hiểm không phải là cũng dễ dàng là có thể thoát được sợi dây? Tại sao cô nỗ lực lâu như vậy, lại là khiến mình mài rách da?
Viên Vô Song nói nhỏ, vẫn không có buông tha cho ý niệm chạy trốn.
Hai gã đàn ông bắt cóc cô thật rất ghê tởm, chẳng những tiền bạc của cải trên người cô cướp sạch không còn, còn ép cô nói ra nói mật mã tài khoản.
Cô thật muốn tức miệng mắng to (chửi ầm lên), bất quá vì mạng nhỏ, cuối cùng vẫn là nhịn được.
Cũng đừng để cho bạn tốt cô tìm được cô, nếu không cô tuyệt đối sẽ báo thù.
Diệp Vận Nhi cũng đừng hòng đếm xỉa đến, bất kể cô ta là con gái nhà có quyền thế thế nào, cô sẽ làm cho cô ta khó coi.
Cuối cùng, cô phát hiện mình chỉ là uổng phí khí lực, như cũ không cách nào thoát sợi dây được, mà sắc trời càng lúc càng tối, cô cũng càng lúc càng gấp gáp. Không biết mọi người có phát hiện cô mất tích hay không? Ai, chẳng lẽ đây chính là ác giả ác báo (bản gốc là hiện thế báo, ta thấy không được thông lắm nên sửa lại) của cô? Trước cô để cho Quan Triệt chịu nhiều đau khổ, thật vất vả nghĩ thông suốt, muốn cùng hắn hảo hảo ở chung một chỗ, hiện tại lại đổi lại là cô xui xẻo.
“Xui a!” Cô nói lảm nhảm.
Tĩnh táo một lát, Viên Vô Song phát hiện trên đầu chẳng biết lúc nào bắt đầu mưa to gió lớn, tiếng sấm to mãnh liệt, bên trong phòng trở nên mờ mờ tối tối.
Đột nhiên, nhiều tiếng động lớn vang lên, một gốc cây bị sét đánh giữa cây ngã hướng căn nhà, nhánh cây phá vỡ cửa sổ thủy tinh, thủy tinh nhất thời bể đầy đất.
“A......” Cô bị kinh sợ, kêu to lên tiếng.
Rất nhanh, cô phục hồi tinh thần lại, nhìn miểng thủy tinh trên mặt đất, nhớ tới vừa đúng có thể dùng để cắt đứt sợi giây.
Vì vậy cô bắt đầu hoạt đông thân thể hướng miểng thủy tinh, nghĩ cách dùng hai tay bắt chéo sau lưng bắt đầu nhặt lấy mộ tmảnh kiếng bể, cẩn thận cắt sợi dây.
Bởi vì là đứng không thấy được tình huống trước mắt, cô không cẩn thận cắt trúng da thịt mình. Nhịn đau, nỗ lực mấy phút, cô rốt cục cắt đứt sợi dây, hai tay sau khi khôi phục tự do, tiện thể cỡi sợi dây trên chân ra. Thật tốt quá, xem ra lão thiên gia vẫn là đứng về phía cô, không có đoạn tuyệt đường sống của cô.
Bởi vì cửa đã khóa lại, cánh cửa sổ mới vừa bị đánh vỡ kia là lối thoát duy nhất của cô.
Mặc dù nhánh cây vướ