Tác giả: Cổ Linh
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1242 lượt.
uyện này hoàn toàn không hề xuất hiện ở trong lòng bà ta.
“Tẩu…tẩu…” Mộ Dung Vấn Thiên tức giận đến nói không ra lời.
“Là ngươi không thèm nghĩ đến biện pháp trốn thoát cho bọn họ, chúng ta đành phải tự nghĩ biện pháp cho chính mình thôi!” Mộ Dung đại phu nhân hoàn toàn không hề cho rằng mình sai lầm cái gì.
“Tẩu…” Mộ Dung Vấn Thiên mãnh liệt vung tay, đột nhiên quay đầu “Các ngươi đi trước, bằng không sẽ không còn kịp!”
Mộ Dung Tuyết cùng huynh đệ Đỗ Khiếu Phong liếc mắt nhìn một cái, nhìn lại đứa trẻ ở trong lòng, dứt khoát gật đầu.
“Vâng!” Chợt xoay người nhanh chóng rời đi.
“Rốt cục tìm Nguyệt Phong có chuyện gì?” Mộ Dung đại phu nhân tò mò hỏi.
“Các người thật sự là… Thật sự là…” Mộ Dung Vấn Thiên đã muốn không còn khí lực, chỉ có thể thở dài “Có những người bạn đánh cá ta quen biết, ta nhờ họ khi ra khơi thuận tiện dẫn người chạy trốn, không ai hoài nghi thuyền đánh cá xuất phát lúc rạng sáng, tin tưởng rằng bọn hắn sẽ có thể thuận tiện trốn thoát, tuy rằng người có thể mang đi không được nhiều, ít nhất có thể vì Mộ Dung gia cùng Đỗ gia lưu lại hậu duệ. Không thể tưởng được các ngươi lại làm như vậy…”
“Sao ngươi lại không nói sớm?”
“Không nói trước với bọn họ, ta cũng không biết bọn họ có tình nguyện mạo hiểm như vậy giúp chúng ta, ta phải nói như thế nào?”Mộ Dung Vấn Thiên hỏi lại.
Mộ Dung đại phu nhân nghĩ nghĩ, sau đó nhún vai “Không sao cả, dù sao Nguyệt Phong đã sớm chạy trốn!”
Mộ Dung Vấn Thiên nhìn chăm chú bà thật sâu, liếc mắt một cái, rồi sau đó bỏ đi, chỉ bỏ lại một câu “Nguyệt Phong trốn không thoát đâu!” Quả nhiên, chưa đến buổi trưa, Mộ Dung Nguyệt Phong vẻ mặt lo sợ không yên dẫn vợ con mặt mày xám như tro quay trở lại, Chu Thải Nhi còn thút tha thút thít khóc “Mọi con đường có thể đi, bọn ta đều thử qua nhưng đều bị chặn hết!!!”
Trừ bỏ đường thủy.
Nhưng con đường duy nhất bọn họ có thể đi đã bị chính hắn bỏ qua.
Mộ Dung đại phu nhân vẻ mặt biến đổi, ngây người một lúc lâu sau, quay mặt về phía Mộ Dung Vấn Thiên rống to “Mau gọi thuyền đánh cá dẫn bọn họ đi trốn!”
Mộ Dung Vấn Thiên bất đắc dĩ lắc đầu “Không thể được, rạng sáng tất cả thuyền đánh cá đều đã xuất phát!”
“Nghĩ biện pháp khác, ngươi nhất định phải nghĩ được biện pháp khác!” Mộ Dung đại phu nhân sợ hãi la lớn.
“Đi theo thuyền đánh cá chạy trốn, chính là biện pháp duy nhất, nhưng Nguyệt Phong đã tự mình bỏ lỡ!” Mộ Dung Vấn Thiên vẫn chỉ lắc đầu.
“Ta mặc kệ, dù thế nào ngươi cũng phải nghĩ ra biện pháp khác!” Mộ Dung đại phu nhân vẫn chứng nào tật nấy, lại bày ra vẻ bá đạo dã man “Trưởng tẩu như mẹ, ngươi không nghe lời ta chính là bất hiếu!!!”
Trưởng tẩu như mẹ, trưởng tẩu như mẹ, bà dùng bốn chữ này áp bức họ cả đời, còn chưa đủ sao?
“Lần trước đã tách ở riêng rồi mà!” Đỗ Cầm Nương không khống chế được hét trả “Không có trưởng tẩu, cũng không có cái gì như mẹ, các người là các người, chúng ta là chúng ta!” Nhẫn nại đến lúc này, bà đã nhẫn nại đến cực hạn, không thể nhịn được nữa, không muốn nhịn nữa.
“Phiền toái là do Nguyệt Phong tự mình tìm đến, các người tự mình nghĩ biện pháp đi!”
Không nghĩ tới Đỗ Cầm Nương hung hăng phản ứng, Mộ Dung đại phu nhân không khỏi co rúm lại một chút “Nhưng… Nhưng Nguyệt Phong là hậu nhân của Mộ Dung gia đó!” Đỗ Cầm Nương cười nhạt “Như vậy thì sao? Mộ Dung gia lại không chỉ có hắn là hậu nhân, còn có…”
“Thiệu nhi cũng là hậu nhân của Mộ Dung gia, hơn nữa Tuyết nhi đã mang theo nó…” Mộ Dung Vấn Thiên nói tiếp, đi đến cạnh trấn an người vợ cả đời chịu thiệt thòi “…Chạy trốn!”
Ông cũng không muốn nhịn nữa.
Nếu là công việc vì chính nghĩa, hy sinh bao nhiêu ông cũng không một câu oán giận, nhưng Mộ Dung Nguyệt Phong là vì sự tham lam của mình mà trêu chọc đến hậu quả bất hạnh, vì loại chuyện như thế này mà hy sinh thật sự là không đáng, cho dù Nguyệt Phong là cháu của ông, ông không thể không giúp, nhưng hy sinh đến đây, ông coi như là đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.
Trừ bỏ vài người đã trốn đi, cả nhà bọn họ cùng người nhà của điệt nhi cùng chết đi, cái này cũng nên đủ rồi!!!
Vạn Lung sơn, một ngọn núi nho nhỏ, ở sau giờ ngọ, Mộ Dung Vấn Thiên liền mang mọi người đến đây, không phải là vì muốn trốn thoát, mà là ông đoán chừng thời gian đã sắp đến, người của Thiên Nhận Đường sẽ nhanh chóng xuất hiện, vì tránh gây thương tích cho ngư dân ở Thái Hồ cùng du khách đi ngang qua, bọn họ phải rời xa nơi có người ở. Ở trong rừng trúc, mọi người ngồi ở trên chiếu chờ đợi.
“Nghiễn Tâm…” Lén lút, Đỗ Cầm Nương đi đến bên cạnh Mặc Nghiễn Tâm lúc này đang ở phía sau lưng lau mồ hôi cho chồng, nghe tiếng gọi liền ngước mắt lên nhìn bà.
“Thật sự là xin lỗi con, mới gả đến đây không được hai năm, phải đi theo chúng ta…” Bà không nói được nữa.
Mặc Nghiễn Tâm lắc đầu.
Đỗ Cầm Nương không hiểu nàng lắc đầu là có ý gì, nhưng đoán rằng nàng là tỏ vẻ không để ý “Ta đã dặn dò Tuyết nhi, tương lai Thiệu Nhi sinh hạ đứa nhỏ, nhất định phải cho một đứa con thờ tự cho Mặc gia, sẽ không để cho Mặc gia tuyệt hậu!!!”
Mặc Nghiễn Tâm