Tác giả: Cổ Linh
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.
muội muội cùng vị này hẳn là rất quen thuộc, vì thế giải thích nói: “Chúng ta là huynh muội khác họ dập đầu kết bái”
“Thì ra là thế!” Mộ Dung Vấn Thiên bừng tỉnh hiểu ra.
“Như vậy thỉnh giáo các hạ là?” Độc Cô Tiếu Ngu lại một lần nữa có lễ thỉnh giáo.
“Mộ Dung Vấn Thiên” Mộ Dung Vấn Thiên ôm quyền đáp lễ, lại nhìn sang bên thê tử “Đây là thê tử của ta” Lại quay đầu nói “Người mà lệnh đệ đang khám và chữa bệnh là con trai ta Mộ Dung Vũ Đoạn, cũng là phu quân của Nghiễn Tâm.”
Phu quân?! Khách một tiếng, cằm Độc Cô Tiếu Ngu giống như cây quạt đồng hạ xuống tới đất, người từ xưa đến nay luôn luôn tiêu xái cùng tươi cười cũng biến mất, Quân Lan Chu tay đang định hạ kim châm cũng sượng mặt dừng giữa không trung, đôi mắt xinh đẹp của Phó Thanh Dương trợn ngược gần như muốn rớt ra ngoài, thiếu một chút là ngã lăn ra đất “Ông, ông… Ông nói cái gì?”
Bọn họ làm sao vậy?
Mộ Dung Vấn Thiên hoang mang thầm nghĩ “Chẳng lẽ các người cũng không biết sao? Trước tết Đoan Ngọ năm ngoái, Nghiễn Tâm đã cùng Vũ Đoạn thành thân, bọn họ còn có con trai nữa!”
Thành thân?
Con trai?
Con trai?!
Bọn họ ngay cả con trai cũng đã có?!
Vẻ mặt Độc Cô Tiếu Ngu đầu tiên là mờ mịt, sau đó chuyển sang kinh ngạc, từ kinh ngạc lại chuyển sang giật mình, lại từ giật mình chuyển sang hờn giận, cuối cùng là chuyển sang tức giận, không… Là cuồng nộ!!!
“Đáng giận, tiểu Tâm, muội thành thân mà dám không thông báo cho huynh trưởng ta, ta giết muội!!!”
Hắn đang tức giận muốn giết người!!!
Quân Lan Chu không nuốt lời, sau nửa canh giờ Mộ Dung Vũ Đoạn liền tỉnh táo lại. Không còn ánh mắt trống rỗng, vẻ mặt cũng không còn mờ mịt, tuy rằng còn có chút thần sắc cẩu thả lười nhác, nhưng tinh thần của hắn rất tốt, cũng không bị cấm xuống giường.
“Không còn vấn đề gì nữa chứ?” Độc Cô Tiếu Ngu hỏi
“Không còn vấn đề!” Quân Lan Chu trả lời.
“Tốt lắm!”
Vừa nghe Quân Lan Chu nói không thành vấn đề, Độc Cô Tiếu Ngu lập tức mang một cái ghế đến bên giường, tính cùng cái tên kia đang tựa vào đầu giường nghỉ ngơi, mang một bộ dáng “Ta thực vô tội” nằm đó, tính nói chuyện một lần cho thông suốt, chờ nói chuyện cho thông suốt xong sẽ quyết định có nên thừa nhận người này là muội phu của hắn hay không. Không ngờ, miệng của hắn mới vừa mở ra được một nửa, đã có người tới chen ngang. Tay phải cầm lược, tay trái cầm trâm ngọc, Mặc Nghiễn Tâm lặng yên đi đến trước giường, yên lặng đem lược cùng trâm ngọc đặt vào tay của Mộ Dung Vũ Đoạn, yên lặng ngồi ở mép giường đưa lưng về phía hắn. Mộ Dung Vũ Đoạn cười một tiếng, lập tức bắt đầu giúp nàng chải tóc, gỡ những chỗ tóc rối lâu ngày, chảivất vả một hồi lâu sau mới có thể chải suôn được mái tóc dài, động tác mười phần ôn nhu cẩn thận và vô cùng nhẫn nại, bởi vì mái tóc dài của Mặc Nghiễn Tâm vừa dài vừa rối, suốt một canh giờ sau hắn mới đem mái đầu đã nửa tháng không chải kia, chải cho suôn mượt lại, rồi sau đó giúp nàng búi mái tóc lên, cài trâm ngọc vào.
“Không phải màu đỏ?”
“Không phải”
“Ừm, kì quái thật…” Độc Cô Tiếu Ngu nghiêm trang vỗ vỗ cằm trầm ngâm, tỏ vẻ hắn thực sự buồn bực.
“Còn có một việc cũng rất là kỳ quái nha, đại ca!” Phó Thanh Dương lẩm bẩm.
“Chuyện gì?”
“Chúng ta khi nào thì nhìn thấy tiểu Tâm búi tóc chưa?”
“… Chưa từng thấy qua!” Độc Cô Tiếu Ngu suy nghĩ nhìn về hướng Mộ Dung Vũ Đoạn, mặc dù vẫn là nét mặt tươi cười, nhưng lại không hề đẹp mặt chút nào. “Là Tiểu Tâm yêu cầu ngươi giúp nàng búi tóc?”
“Mới đầu là không phải.” Mộ Dung Vũ Đoạn thực thà nói “Là tại hạ mua một trâm ngọc tặng nàng, nhưng nàng không búi tóc là không dùng được, cho nên tại hạ liền chủ động giúp nàng búi tóc để cài trâm ngọc, nàng dường như là rất…. À rất vui vẻ.Sau đó, sáng sớm mỗi ngày ta luôn giúp nàng búi tóc cài trâm, một năm trôi qua cũng đã thành thói quen.”
Vui vẻ? Muội muội kia của hắn một năm bốn mùa như băng giá mùa đông cũng sẽ vui vẻ? Nhưng, nàng đỏ mặt, đó không gọi là vui vẻ thì gọi là gì? Chẳng lẽ là uống rượu?
Độc Cô Tiếu Ngu khép mắt suy tư một lát sau, lặng yên nhìn Quân Lan Chu gật gật đầu, hắn lập tức lấy từ trong lòng ra một bình ngọc, đổ ra ba viên thuốc đỏ màu lửa đưa cho Mộ Dung Vũ Đoạn.
“Uống đi.”
Mộ Dung Vũ Đoạn tưởng rằng thuốc kia phải uống là vì phục hồi đầu óc như cũ, lại thấy Độc Cô Tiếu Ngu cùng Quân Lan Chu sau khi hắn uống xong viên thuốc cũng leo lên giường, một trước một sau khoanh chân ngồi xuống, hai tay đặt ở trước ngực và sau lưng hắn.
“Nhắm mắt, tĩnh tâm, nhớ kỹ khẩu quyết của ta…”
Sau nửa canh giờ, Độc Cô Tiếu Ngu cùng Quân Lan Chu vừa thu chưởng, đã thấy sắc mặt ban đầu của Mộ Dung Vũ Đoạn thì cẩu thả lười nhác vô tung, nhưng sau đó thần thái lại sáng láng, nét mặt tỏa sáng, ngũ quan bình thường ẩn ẩn tỏa ra một cảm giác trầm tĩnh không tầm thường, phảng phất như cả người đã được thay da đổi thịt.
“Cái này… cái này…” cảm thấy cả người mình thay đổi, Mộ Dung Vũ Đoạn không nói nên lời.
“Sáu mươi năm công lực, đây là một trong