Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Cổ Linh
Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015
Lượt xem: 1341320
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1320 lượt.
tòa Lưu Ly Các đều bị người ta âm thầm hủy hoại, cho dù đã sửa chữa mấy lần, nhưng vẫn lại bị phá hư như cũ, cho đến khi hoàn toàn không thể tiếp tục kinh doanh được nữa, cuộc sống không chống đỡ nổi nữa, đành phải bán hết mọi thứ lấy tiền mặt đưa cả gia đình đến Tô Châu sinh sống.
Trừ bỏ trang viên Nam Giao cũ kỹ, ở Kim Lăng, Mộ Dung gia không còn gì cả. Tuy rằng nhỏ lại cũ nát, cũng giống như hoang phế, nhưng con cháu Mộ Dung gia không ai dám bán đi lấy tiền bạc để tiêu xài, bởi vì đó là sản nghiệp của tổ tiên để lại. Nhưng như thế lại là may mắn, bằng không khi Mộ Dung Vấn Thiên dặn dò Mộ Dung Tuyết mang theo đứa nhỏ chạy nạn thì thật sự là không biết nên kêu Mộ Dung Tuyết trốn đi nơi nào mới tốt. Khi Mộ Dung Vũ Đoạn đến Kim Lăng, nhìn thấy không chỉ có Mộ Dung Tuyết cùng hai huynh đệ Đỗ Khiếu Phong, mà còn có…
“Cha, nương, hai người sao lại cũng đến đây?” Mộ Dung Vũ Đoạn kinh ngạc hỏi.
“Ta còn muốn hỏi con đấy!” Mộ Dung Vấn Thiên tức giận nói “Chúng ta xuất môn sau các con nửa tháng, lại đến đây sớm hơn các con nửa tháng, các con rốt cục là du sơn ngoạn thủy ở nơi nào đấy?”
Minh chủ võ lâm tiền nhiệm?
Không biết vì sao, hắn lạicảm thấy trong đó hình như có ẩn chứa một liên hệ nào đó!
“Tư Đồ công tử kia tìm đến cha để làm gì vậy?” Mộ Dung Vũ Đoạn lại hỏi.
“Hắn mua đem Lưu Ly Các, Lưu Ly Phường cùng các điền sản mà gia gia của hắn mua lại của chúng ta toàn bộ trả lại cho Mộ Dung gia, coi như là bồi thường!”
“Sao?” Mộ Dung Vũ Đoạn chấn động “Vì sao?”
“Hắn nói…” Mộ Dung Vấn Thiên lại liếc mắt nhìn Độc Cô Tiếu Ngu một cái. “Lúc ấy gia gia của hắn có thể xem như là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, việc mua bán kia thực sự là không quang minh chính đại, hắn muốn sửa chữa lại sai lầm này!!!”
“À, tuy rằng ông nội cũng từng nói qua, Lưu Ly Các là tổ nghiệp của Mộ Dung gia, có cơ hội thì phải thu hồi lại. Nhưng mà…” Mộ Dung Vũ Đoạn nổi lên ánh mắt không đồng ý “Dù là giá cả như thế nào, lúc trước dù sao cũng là do ông nội đồng ý tự nguyện bán cho bọn họ, bọn họ cũng đã trả tiền rồi, hiện tại chúng ta làm sao có thể không làm mà hưởng, nhận lấy thứ bọn họ trả lại đây?”
“Ta cũng nói với họ như vậy” Mộ Dung Vấn Thiên khen ngợi gật đầu “Vì thế Tư Đồ công tử đã nói muốn bán lại giá gốc cho chúng ta. Nhưng ngay cả như vậy, chúng ta cũng không có nhiều tiền như vậy, nhưng hắn vẫn cứ kiên trì muốn trả lại cho chúng ta, cứ đến làm phiền ta, ta đành phải tới tìm con để thương lượng một chút…!”
“Không cần thương lượng!” Độc Cô Tiếu Ngu vẫn luôn cười dài rốt cục cũng lên tiếng nói “Mua lại ngay lập tức đi!”
Hai cha con Mộ Dung Vũ Đoạn liếc mắt nhìn nhau một cái, hắn nói chuyện thực là đơn giản mà!!!
“Nhưng…”
“Về phần tiền bạc, rất đơn giản…” Độc Cô Tiếu Ngu xoạt mở cây quạt ra, tiêu sái quạt hai ba cái “Ta cho các người mượn trước, các người cứ đưa đồ cưới của Nghiễn Tâm cho ta giữ, sau khi công việc làm ăn đi vào ổn định, các người lấy tiền lời đến để chuộc lại là được rồi!!!”
Đồ cưới của Mặc Nghiễn Tâm???
Hai cha con của Mộ Dung Vũ Đoạn lại liếc mắt nhìn nhau một cái, rồi lại rất ăn ý đồng thời quay đầu nhìn về phía Mặc Nghiễn Tâm, sau đó lại quay mắt nhìn về phía đối phương một chút, rồi lại không hẹn mà cùng lắc đầu!!!
Quả nhiên là cha con, thực sự rất ăn ý!!!
Độc Cô Tiếu Ngu cười thầm. “Vì sao lại không được?”
“Đó là đồ của Nghiễn Tâm, chúng ta làm sao lại có thể…” Chợt im lặng, Mộ Dung Vũ Đoạn hạ mắt xuống nhìn, một bàn tay nhỏ nhẹ đặt ở trên khủy tay của hắn, tầm mắt hắn lại giơ lên cao nhìn vào mắt của Mặc Nghiễn Tâm, sau đó hắn lắc đầu “Không, ta không phải có ý đó… đương nhiên phải… ta biết, nhưng… cái đó không giống nhau, đó là… này, này… không, tự nhiên là không cần… có thể nào lại như thế…”
Do dự một lát, hắn than nhẹ “Được rồi!”
Khi bọn họ đang “nói chuyện” cùng nhau, đầu tiên là Mộ Dung Vấn Thiên tò mò chằm chằm nhìn xem bọn họ, sau đó Độc Cô Tiếu Ngu cũng tò mò lại xem bọn họ đến tột cùng là làm như thế nào để “nói chuyện” với nhau. Tiếp theo, nguyên là đang ở bên kia chơi đùa với Thiệu nhi là Đỗ Cầm Nương, Mộ Dung Tuyết và huynh đệ Đỗ Khiếu Phong cũng tò mò quay đầu nhìn xem. Bọn họ thực sự là “nói chuyện” với nhau nha! Càng xem càng tò mò, sau lại nghe thấy những lời khó hiểu của Mộ Dung Vũ Đoạn, tục ngữ nói rất đúng, lòng hiếu kỳ hại chết người, mắt thấy hai người kia thật vất vả rốt cục cũng “Nói chuyện” xong, nếu không đến hỏi cho rõ ràng, bọn họ nhất định sẽ vì hiếu kỳ mà chết mất!!!
“Các người rốt cục là đã nói những gì?” Độc Cô Tiếu Ngu khẩn cấp hỏi.
Mộ Dung Vũ Đoạn đầu tiên là dùng ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Mặc Nghiễn Tâm một chút, sau lại trả lời hắn.
“Nàng hỏi vì sao không thể dùng đồ cưới của nàng, có phải xem nàng là người ngoài không…”
“À, cho nên ngươi mới nói ngươi không hề có ý kia phải không?”
“Sau đó nàng lại hỏi nàng có phải là người của Mộ Dung gia không?”
“Vô nghĩa, đương nhiên là phải, nàng đã gả cho ngươi!!!”
“Nếu nàng đã gả cho ta, thì sẽ không phân biệt lẫn nhau…”
“Chuyện này là đương nhiên, ngườ