Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Adeline Bên Sợi Dây Đàn

Tác giả: Thang Vũ Đình

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341177

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1177 lượt.

i học sinh, em không sợ sao?”
Gì cơ ạ? Hiểu Tranh ngây người một lúc. Dường như cô đã cảm nhận được một tia hy vọng, nụ cười dần dần nở trên khóe môi của cô. Cô kiên định nói: “Người ta thường nói thầy nghiêm mới có trò giỏi. Yêu cầu của cô càng nghiêm thì càng có lợi cho việc nâng cao kỹ thuật chơi đàn của em”.
Giáo sư Hàn không kìm được mỉm cười. Lúc cô ấy cười trông thật đẹp, Hiểu Tranh bị cuốn hút bởi nụ cười ấy.
Giáo sư Hàn im lặng một lúc rồi nói với Hiểu Tranh: “Vậy thì thứ bảy hàng tuần em đến học nhé”.
Gì cơ ạ? Hiểu Tranh tròn mắt vì bất ngờ và vui mừng. Giáo sư bảo mình đi học? Điều đó có nghĩa là cô ấy đã thu nhận mình? Trời ơi! Niềm vui quá lớn lao không thể kiềm chế được, cô chỉ muốn nhảy lên vì sung sướng.
“Cảm ơn giáo sư, cảm ơn cô đã nhận em. Thực sự em không biết phải bày tỏ lòng biết ơn của mình với cô như thế nào”. Dường như chỉ có nói cảm ơn không ngừng mới có thể bày tỏ được một chút niềm cảm kích trong lòng Hiểu Tranh.
“Em không cần cảm ơn cô”. Giáo sư Hàn gật đầu mãn nguyện: “Em khiến cô trở về với những năm tháng thanh xuân. Nhưng may mắn là cô giáo của cô dễ dàng tiếp nhận cô. Nếu nói cô giáo của cô đã làm nên thành công của cô ngày hôm nay, vậy thì hôm nay cô cũng dùng cách thu nhận em để báo đáp cô ấy. Coi như là cô cống hiến chút công sức vì sự phát triển của nghệ thuật đàn tranh”.
Ánh nắng mặt trời mềm mại, gió thu se lạnh, những bông hoa hồng trắng mỉm cười dưới ánh nắng ấm áp.
Hiểu Tranh cũng cười tươi như hoa. Cô không thể kiềm chế được niềm phấn khích của mình, cô bám chặt lấy cánh tay của Chul Kang và nói: “Anh biết không? Giáo sư Hàn bảo em thứ bảy đến học. Hơn nữa, cô ấy còn cười với em nữa. Anh không biết đâu, lúc cô ấy cười, thực sự rất đẹp…”.
Chul Kang nhìn Hiểu Tranh phấn khích đến nỗi khoa chân múa tay, thở dài mãn nguyện. Nếu có thể khiến cô ấy lúc nào cũng tươi cười như thế này thì anh nguyện làm tất cả mọi việc.
“Chul Kang, thực sự em rất vui, rất vui…”. Hiểu Tranh nắm tay Chul Kang, vừa cười vừa nhảy, “Anh có biết không? Em có cảm giác chưa bao giờ mình vui như thế này. Thật đấy, bây giờ em thấy rất hạnh phúc, hạnh phúc chết đi được…”.
Mái tóc mềm như lụa của cô theo cơn gió nhẹ nhàng bay vào mặt anh, làm lay động trái tim của anh. Nơi được cô chạm vào cũng nóng đến nỗi sắp bùng cháy…
Chul Kang lặng lẽ ngắm nhìn nụ cười như đứa trẻ của Hiểu Tranh, chỉ mong sẽ có một ngày được nắm tay cô ấy…






Sự lựa chọn của tình yêu
* Cây thông Noel lấp lánh.
* Pháo hoa rực rỡ, chói mắt.
* Những người yêu nhau.
* Xin hãy dùng nụ hôn nồng nàn, da diết nhất.
Hiểu Tranh phì cười, trợn mắt nhìn cô: “Mình không giống đám nữ sinh si mê kia đâu”. Từ sau trận đấu bóng rổ ấy, Da Woo thường xuyên nói đùa sẽ giới thiệu Hiểu Tranh cho Joon Ho, khiến Hiểu Tranh dở khóc dở cười. Chỉ có điều, mỗi lần nhắc đến Choi Joon Ho, trong lòng Hiểu Tranh có một cảm giác rất kỳ lạ.
Sáng thứ bảy, trời cao trong xanh, ánh nắng chan hòa.
Những bông hồng trắng trước cửa nhà giáo sư Hàn khẽ mỉm cười trong gió thu.
Trong phòng đàn lịch sự, tao nhã, giáo sư Hàn Âm Ái đứng tựa người vào cửa sổ, lặng lẽ nhìn Hiểu Tranh chuyên tâm chơi bản nhạc mà lần trước cô đã gi­ao.
Tiếng đàn tuyệt vời, kỹ năng vững chắc, động tác gọn gàng, dứt khoát, quả thực khiến cô rất hài lòng. Không ngờ học trò mà mình phá lệ nhận dạy này lại là người giỏi nhất trong số những học trò mà mình đã dạy. Cô không kìm được mỉm cười, thở dài.
Động tác kết thúc dứt khoát của Hiểu Tranh khiến tiếng đàn gấp gáp dừng đột ngột. Cô ngẩng đầu nhìn giáo sư Hàn, chờ đợi lời đánh giá của cô.
“Ừ, chơi cũng được”. Giáo sư Hàn lạnh lùng nhận xét. Vì sợ Hiểu Tranh sẽ kiêu ngạo nên cô không muốn bày tỏ sự hài lòng của mình.
Chỉ là cũng được thôi sao? Hiểu Tranh hơi thất vọng. Đây là bài tập đầu tiên mà giáo sư Hàn gi­ao cho. Vì muốn thể hiện tài năng của mình, tạo ấn tượng tốt trước mặt cô ấy mà Hiểu Tranh đã tập luyện rất vất vả. Tự mình cảm thấy đã hoàn thành rất tốt, nhưng….
Giáo sư Hàn hiểu tâm tư của Hiểu Tranh, cô thầm mỉm cười, nhưng không biểu lộ ra ngoài: Bản nhạc Chiến Đài Phong(2) này khí thế hào hùng, có thế núi long biển gào, cường độ cực mạnh. Nhưng cường độ mạnh này lại không giống nhau từ đầu chí cuối, mà cần phân biệt thật tỉ mỉ. Ví dụ như thể hiện hình tượng cơn bão dữ dội, cần phải dùng tiết tấu mạnh, nặng nề để thể hiện khí thế của bão lốc, lúc này bề mặt móng gẩy (khi diễn tấu cổ tranh phải đeo móng tay giả để gẩy dây đàn) tiếp xúc với dây đàn phải lớn nhất. Còn khi thể hiện hình tượng nhân dân kiên trì, dũng cảm nghênh chiến với cơn bão, âm thanh mạnh nhưng lại phải đanh, rõ, móng gẩy tiếp xúc với dây đàn phải nhanh, động tác phải dứt khoát, âm phát ra phải tròn đầy, chắc chắn nhưng lại phải tránh được sự khô khốc do tiết tấu mạnh gây ra”. Giáo sư Hàn nói rồi ngồi trước cây đàn tranh của mình, làm mẫu cho Hiểu Tranh.
Hiểu Tranh ngưỡng mộ giáo sư Hàn đã lâu, giờ mới có dịp được thưởng th