Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đạm Anh

Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015

Lượt xem: 1341754

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1754 lượt.

g Tô phủ đây?"
Ta híp mắt, "Cái này không vội." Lời này nói ra ta không muốn nghĩ tiếp nữa, nên nói chuyển đề tài. Ta liếc mắt nhìn bụng Thường Trữ, lại liếc mắt nhìn xuống bụng mình, cảm khái nói: "Thường Trữ, oa nhi trong bụng ngươi được mấy tháng rồi?"
Thường Trữ lấy khăn ra lau tay, "Hai tháng."
"Ngươi hai tháng so với ta ba tháng, bụng lại lớn hơn."
Thường Trữ xem xét bụng của ta, nói: "Chắc là tình trạng thai nhi của ngươi không giống ta. Ta nghe Thái y nói, có những phu nhân tới năm sáu tháng mới lộ bụng bầu."
Ta hỏi Thường Trữ: "Ngươi sau khi có hỉ mạch, thích ăn chua hay là ăn cay?"
Thường Trữ "ô" một tiếng, "Hình như là cay, gần đây chỉ thích ăn cải trắng ướp cay."
Ta cười: "Nghe nói thích ăn cay sinh nữ nhi, xem ra oa nhi trong bụng ngươi là nữ rồi."
Thường Trữ mắt sáng rực lên, "Quán Quán ngươi lần trước không phải nói ngươi thích ăn chua sao, chẳng lẽ là nam oa nhi? Như thế đúng là không tồi, đợi hài tử sinh ra, chúng ta cho bọn chúng đính hôn luôn."
Ta che miệng cười nói: "Thường Trữ, đêm ba mươi vẫn chưa phải là tết nha. Nếu ngươi sinh nam oa nhi, ta sinh cũng là nam oa nhi, thì biết làm thế nào?"
Thường Trữ lơ đễnh nói: "Hài tử nếu thích nhau, thì cho thành hài tử đoạn tay áo có sao đâu?" (đoạn tay áo chi phích: tình yêu nam với nam)
Xem ra hài tử Lý gia đều thích đoạn tay áo, Hoàng đế như thế, Thường Trữ cũng chẳng phản đối. Ta cũng chẳng thấy có vấn đề gì, đã làm cha mẹ, ta cũng chẳng hy vọng xa vời hài tử của ta tương lai có thể phong hầu bái tướng làm rạng rỡ tổ tông, chỉ mong hài tử sống thật thoải mái, mọi chuyện đều thuận lợi, chỉ cầu cả đời không đau khổ, như thế là được rồi.
Ta nói chuyện phiếm với Thường Trữ một hồi lâu, thì tỳ nữ của Thường Trữ bưng vào một bát thuốc đen như mực, Thường Trữ vừa nhìn thấy, lập tức nhíu mày, ta cười nói: "Đây là thuốc dưỡng thai?"
Thường Trữ gật đầu, thanh âm mệt mỏi nói: "Thuốc dưỡng thai này đắng kinh khủng, nếu không phải ăn cùng với mứt hoa quả, ta uống một ngụm chắc chắn sẽ phun ra bằng hết."
Thường Trữ từ nhỏ đã sợ đắng, đối với nàng lúc uống thuốc là mặt nhăn mày nhíu, ta thì uống mãi cũng thành thói quen, ta nói: "Uống nhiều sẽ không thấy đắng. Ta uống cũng được một thời gian rồi." Dừng lại, ta lại nói: "Thường Trữ, ta chỉ cho ngươi một cách. Lúc ngươi uống thuốc dưỡng thai, cứ coi như nó là nước nho đi, thì sau đó, ngươi sẽ không thấy đắng lắm."
Thường Trữ thở dài: "Nói thì dễ, chứ lúc làm thì đúng là thống khổ."
Ta thấy thế, nói luôn: "Ta với ngươi cùng uống đi, sáng nay vội xuất cung, quên uống thuốc dưỡng thai. Dù sao thuốc dưỡng thai nào mà chẳng giống nhau. Có người cùng uống, uống vào cũng dễ thở hơn."
Thường Trữ đáp ứng sai người làm thêm một chén thuốc dưỡng thai nữa mang vào.
Thường Trữ nói: "Quán Quán, có ngươi làm tri kỉ, cuộc đời này của ta đúng là không vô ích."
Ta cười nói: "Mấy lời nghiêm trọng này, chúng ta lúc nào lại thành khách sáo thế." Ta đến giờ vẫn nhớ rõ, lúc năm mười ba tuổi ấy, sốt cao không hạ, là Thường Trữ canh giữ bên giường, sợ thái phi hạ độc trong thuốc, nên lần nào trước khi ta uống thuốc Thường Trữ nhất quyết phải tự mình thử qua đã. Từ lúc đó trở đi, ta đã nghĩ, Thường Trữ đối đãi với ta như thế, tương lai ta nhất định phải báo đáp nàng.
Thường Trữ cười cười, bưng chén thuốc lên uống một ngụm, khuôn mặt nhăn nhó. Nàng nhíu mày nhìn ta, khổ sở nói: "Đúng là quá đắng."
Ta cười hắc một tiếng, "Chúng ta cùng uống, xem ai uống xong trước." Dứt lời, ta nâng chén thuốc trong tay lên uống một ngụm lớn, thuốc vừa vào trong miệng, ta run run.
Vị thuốc dưỡng thai này sao lại không giống với thuốc ta thường uống?






Ta thản nhiên uống xong bát thuốc dưỡng thai, sau đó ta biểu lộ vẻ mặt mệt mỏi cáo từ với Thường Trữ, Thường Trữ cũng không giữ, chỉ nói với ta "Dưỡng thai thật tốt" vân vân gì đó.
Sau khi hồi cung, ta vẫn thản nhiên như trước bảo Như Ca đem bát thuốc dưỡng thai vào. Ta bảo Như Ca để trên bàn, lơ đãng hỏi: "Thuốc dưỡng thai này là ai sắc?"
Như Ca nói: "Bẩm nương nương, là Như Ca."
"Là dựa theo đơn thuốc Thái y kê?"
Như Ca đáp: "Đúng vậy, nương nương."
Nhạn Nhi trước khi xuất cung, ta đem bản sao của đơn thuốc đưa cho nàng, để nàng tìm cơ hội ra phủ đi tìm một đại phu để hỏi. Nhạn Nhi nói nhanh “Được”, dừng một chút, nàng lại do dự nhìn ta, muốn nói gì đó lại thôi.
Ta nói ôn nhu, hỏi: "Sao thế? Đang lo lắng à?"
Nhạn Nhi lắc đầu, nói: "Ta có một tâm nguyện, không biết Thái hậu có thể giúp ta thực hiện không?"
Ta híp mắt, Nhạn Nhi này thật ra rất thông minh, biết được đây chính là thời điểm để áp chế ta, "Tâm nguyện gì? Ngươi cứ việc nói, chỉ cần ai gia có thể làm được, tất nhiên sẽ giúp ngươi thực hiện."
Nhạn Nhi nhỏ giọng nói: "Ta có một huynh trưởng, từ nhỏ đã thất lạc, lúc này đang ở ngay trong cung, mong Thái hậu có thể giúp ta tìm được huynh trưởng của ta."
Ta nói: "Cái này đơn giản, nam nhân trong cung cũng không nhiều, muốn tìm người không


XtGem Forum catalog