Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Đạm Anh
Ngày cập nhật: 03:42 22/12/2015
Lượt xem: 1341777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1777 lượt.
nói với ta, chàng có lấy con gái của Hồng Thái uý hay không, đều là ta quyết định."
Thẩm Khinh Ngôn "ừ" một tiếng, lại nói: "Bệ hạ tuy nói như vậy, nhưng kì thật trong đầu hắn đã có chủ ý. Quán Quán cứ làm theo chủ ý của hắn đi, bằng không hắn nhất định sẽ nghi ngờ gì đó."
Ta ngẩn người, "Ý của chàng là... sau khi trở về ta nói với Hoàng thượng, để hắn chỉ hôn cho chàng?"
Thẩm Khinh Ngôn nặng nề gật đầu, "Chúng ta chẳng còn cách nào khác, nếu không làm như vậy, bệ hạ chắc chắn sẽ tạo ra tội danh đoạt lấy binh quyền của ta. Sở dĩ hắn nói với nàng như vậy, có lẽ là đang thử nàng thôi." Hắn lại nắm chặt tay ta, "Quán Quán, lấy với cưới vẫn còn cách xa nhau lắm. Con gái của Hồng Thái uý, ta sẽ không để nàng còn sống mà vào cửa."
Ta lại giật mình, đột nhiên nhớ lại lời Thường Trữ nới với ta —— Quán Quán, ngươi luôn đem Thẩm Khinh Ngôn hình tượng hoá quá mức, mà ngươi cũng không ngẫm nghĩ hắn tuổi còn trẻ mà đã có quan có tước, ngoại trừ nguyên nhân hắn là danh gia vọng tộc, trong đó tâm cơ mưu kế sao thiếu được.
"Chàng... định?"
Thẩm Khinh Ngôn cười nhẹ, "Biện pháp làm một người tự dưng chết đi, có rất nhiều."
Có vẻ nhìn thấy sắc mặt ta không tốt, hắn ôn hoà nói: "Quán Quán không cần lo lắng, nếu nàng không thích biện pháp này, ta không làm nữa là được."
Ta rũ mắt xuống, "Đến lúc đó rồi tính đi."
"Ừ, đều theo ý nàng."
Sau đó Thẩm Khinh Ngôn đưa ta về tận phòng, trước khi chia tay, hắn hôn nhẹ hai bên má ta, ôn hoà nói với ta: "Quán Quán, nàng không cần phải lo lắng, tất cả mọi việc đều đã có ta."
Cũng chẳng biết thế nào, rõ ràng những lời này đều là ước mơ ta tha thiết đã lâu, nhưng hôm nay tất cả đều thành hiện thực, lại chẳng thấy có sự vui sướng như tưởng tượng, ngược lại lại thấy có chút mất mát.
Sau khi Thẩm Khinh Ngôn rời đi, bóng đen kia không xuất hiện nữa. Nhưng mà mỗi đêm ta vẫn mơ thấy Ninh Hằng, cảnh trong mơ thiên kì bách quái (mô tả một loạt những điều kì lạ) làm mỗi sáng lúc tỉnh lại đều thổn thức không ngừng. Lúc đầu ta muốn nhân dịp dưỡng bệnh này để quên Ninh Hằng nhưng không buông tay được, không ngờ bây giờ còn có chút cảm giác tự mình làm khổ mình.
Ta đành lặp lại 3 lần tự nhắc nhở: Ninh Hằng là người của Hoàng đế, Ninh Hằng là người của Hoàng đế, Ninh Hằng là người của Hoàng đế…
Kết quả, ngày tháng cứ nhàm chán trôi qua. Những ngày này ta ở trên núi Trọng Quang vô cùng nhàm chán, tuy nói phong cảnh núi Trọng Quang rất đẹp, nhưng nhìn nhiều cũng thấy phiền. Chẳng biết sở trường của Hoàng đế có phải là chỉnh ta hay không mà phân phó cung nữ không được để ta ăn mặn. Gần đây, ta hễ nhìn thấy món chay, là dạ dày cứ xoắn lại cả.
Nhạn Nhi thấy ta vì điều này mà đau khổ, đã nghĩ ra một cách giúp ta.
“Thái hậu, dưới núi có hộ nông dân sinh sống, hay để nô tỳ lẻn xuống núi đến nhà dân mua đùi gà mang về.”
Ta mỉm cười đáp lại : “Hôm qua ăn chân gà của tẩu tử (chỉ người đã thành thân), mùi vị thơm ngon, hôm nay muốn ăn nên tới đây”.
Phụ nhân miệng cười không dứt, “Phu nhân thật là khéo ăn nói, hôm qua đúng lúc phu quân ta săn bắt được không ít thú vật đem về, nếu như phu nhân người không để ý, ta sẽ nấu một bàn đầy thức ăn cho phu nhân”.
Ta bản thân cầu còn không được, liên tục nói cảm tạ.
Phụ nhân mời ta và Nhạn Nhi vào phòng, ta nhìn khắp nơi một lượt, góc rèm cửa có thêu một con hươu nhỏ, trên chiếc bàn bày những vòng hoa kết bằng hoa dại, trên ghế trúc phủ một tầng rơm làm nệm ngồi, căn nhà tranh nói nhỏ thì nhỏ, nhưng lại rất ấm áp.
Nhạn Nhi đột nhiên lên tiếng: “Nếu một ngày nào đó có thể tìm một người thật lòng cùng nhau sống những ngày tháng chỉ có hai người, như vậy thật tốt biết bao.”
Ta cười bảo: “Tiểu nha đầu động lòng xuân rồi hả?.”
Nhạn Nhi mặt ửng hồng: “Phu nhân đừng nói đùa.”
Ta cười thành tiếng, đang định đùa Nhạn Nhi tiếp, thì nghe vài tiếng ho nặng nề sau rèm, ta kinh ngạc, Nhạn Nhi nhỏ giọng nói với ta: “Phu nhân đừng sợ. Hôm qua lúc nô tỳ đến đây, vị phụ nhân kia có nói với nô tỳ, đây là phu quân mấy ngày trước đi săn bắt thú trở về của bà ấy, nghe nói bị thương rất nặng, khuôn mặt bị hủy hết rồi, vả lại cũng không nói được. Nghĩ kĩ chắc là do tranh đấu trong giang hồ rồi.”
Giang hồ đúng là nguy hiểm, ta thở dài một hơi nói: “Thật là đáng thương.”
Qua một lúc, vị phụ nhân mới bưng những bát to đầy đồ ăn đem ra, từng bát từng bát bày lên bàn dài, có đùi gà đầy mỡ vàng ươm mà ta mong muốn mấy ngày nay, trong lòng vô cùng vui sướng, liên tục nói cảm tạ, nghĩ nhất định phải đưa thật nhiều tiền.
Lúc này, phụ nhân cầm một bát cháo nhỏ, vén rèm thêu hưu lên, ta vô tình liếc nhìn, cùng lúc người trên giường cũng nhìn ta, làm ta suýt chút nữa hồn bay luôn ra ngoài, người này không lẽ là người bị thương nặng, nhưng mà chẳng giống người bị thương chút nào.
Mành cửa vừa buông xuống, ta lập tức quay mặt đi, cầm cốc nước trên bàn uống một ngụm, lấy lại bình tĩnh.
Nhạn Nhi hỏi: “Phu nhân, người làm sao vậy?.”
Ta lắc đầu, đột nhiên trong rè