Tác giả: Ảnh Chiếu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1096 lượt.
má nóng bừng, bực bội gắt.
Hắn vẫn cười, mờ cửa ô tô cho tôi và trêu: “Cậu mặc màu trắng vẫn đẹp hơn!”
Tôi đỏ bừng mặt chui vào ô tô, nghĩ bụng nếu biết là câu trả lời này thì tôi đã không hỏi, đỡ phải độn thổ. Ai ngờ hắn cũng chui vào theo, ghé sát vào tai tôi, mỉm cười nói nhỏ:
“Nhưng hôm nay có cả bạn tôi, cậu không được mặc đẹp quá.”
Tôi sững lại, ngoái đầu sang nhìn hắn: “Lẽ nào cậu vẫn sợ tôi cướp mất ánh hào quang của cậu ư?” Trời ạ, đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn!
Hắn sững lại, sau đó hắng giọng một tiếng rất không tự nhiên rồi quay mặt đi.
“Chạy thôi!” Hắn hậm hực nói với lái xe. Tôi lườm hắn một cái. Đúng là một anh chàng vừa nhỏ mọn, vừa tự đại lại nóng tính!
Haizz, khổ thân ngươi Trác Ưu ạ, ngươi còn phải sống với hắn ba năm nữa cơ!
Trên xe, không biết Thương Thang đang giận dỗi ai mà hậm hực không chịu nói gì. Tôi đành phải ngồi thần người ngắm cảnh ngoài cửa xe. Ngắm mãi, tự nhiên tôi thấy đau đầu chóng mặt, chuẩn bị nôn thì cuối cùng hắn đã cất lời vàng ngọc:
“Sao cậu không học tiếp ờ trường Phụ Trung?” Hắn nhìn chằm chằm vào mắt tôi, chậm rãi hói.
“Chẳng sao cả, tôi chỉ nghĩ là trường Nhất Trung hợp với tôi hơn.” Tôi né tránh ánh mắt dò xét của hắn, trả lời lí nhí.
“Thế người hứa chăm sóc cậu suốt đời đó thế nào? Anh ta vẫn đang học ở trường Phụ Trung đúng không? Anh ta làm thế nào?” Hắn vẫn tra khảo, ánh mắt sắc bén.
Tôi cười với vẻ miễn cưỡng: “Làm sao có thể chăm sóc tôi suốt đời được? Người ta cũng có bạn gái chứ! Sau này còn lấy vợ sinh con, bận nọ bận kia, làm gì có thời gian ngó ngàng đến tôi?”
Hắn im lặng nhìn tôi hồi lâu rồi quay mặt đi, nói nhỏ: “Hóa ra là cậu thích anh ta thật.”
“Còn lâu!” Tôi vội vàng phủ nhận: “Ai thèm thích gã đa tình đó!”
Hắn không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa xe, ánh mắt sâu thẳm, mơ màng.
Bầu không khí trong xe càng ngột ngạt hơn.
Cuối cùng xe dừng lại trước một ngôi biệt thự. Thương Thang mở cửa xuống xe trước, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Tôi đành phải dò dẫm mở cửa, thầm nghĩ: Cứ đợi lát nữa ta sẽ cho nhà ngươi biết tay!
Tôi chậm chạp bước theo sau hắn lòng thầm tính toán xem nên làm thế nào mới có thể trả thù hắn cho đã. Chơi khăm? Hay là để cho hắn mất mặt trước bàn dân thiên hạ?
Đang suy nghĩ thì đột nhiên Thương Thang dừng chân lại, dặn dò tôi với giọng điệu cứng như đá: “Chuẩn bị vào đấy, lát nữa cậu nhớ thể hiện tốt cho tôi!”
Nói rồi hắn hít một hơi thật sâu, nụ cười rạng rỡ đắc ý lập tức hiện trên môi, sau đó mở hai cánh cửa lớn ra.
“Bùng! Bùng! Bùng!” Trong phòng lập tức vang lên âm thanh lạ. tôi còn chưa kịp bừng tỉnh trước sự thay đổi nét mặt đột ngột của Thương Thang thì đã bị phun đầy pháo giấy vào mặt.
Các người chuẩn bị tổ chức đám cuới à?! Tôi phủi những mảnh vụn giấy màu xuống, chuẩn bị quát lớn thì tất cả mọi người xung quanh đều xúm lại chúc mừng:
“Chúc mừng sinh nhật!”
Sinh nhật? Hôm nay không phải là sinh nhật tôi! Nếu đã không phải là sinh nhật tôi thì có nghĩa là…
Tôi ngẩng đầu lên nhìn Thương Thang, hắn cũng vừa phủi được đám giấy màu trên mặt xuống, ánh mắt vô cùng bình thản.
“Cảm ơn, cảm ơn tất cả mọi người!” Hắn điềm nhiên trả lời.
Tôi thầm giật mình, trong lòng bất giác cảm thấy khó xứ. Hóa ra hôm nay là sinh nhật của hắn…
Bỗng có người trong đám đông hét lên: “Thương Thang, cô bạn xinh đẹp bên cạnh cậu là ai vậy? Không mau giới thiệu đi!”
Tôi thần người, mặt đỏ bừng lên. Cô bạn xinh đẹp? Đây là lần đầu tiên có người gọi tôi như thế, đúng là là lạ thế nào đó.
Có lẽ Thương Thang đã phát hiện ra vẻ luống cuống của tôi, liền lén đưa một tay ra kéo váy tôi, ra hiệu tôi không phải căng thẳng.
“À, bạn này hả?” Hắn tủm tỉm cười nhìn mọi người: “Đây là con gái học trò của ông ngoại tớ, cậu ấy chuẩn bị vào trường Nhất Trung học, bạn khóa dưới của mọi người!”
Mọi ngưòi liền vỗ tay rầm rầm, đám con trai đều chen tới nhìn tôi cho rõ, đám con gái cũng hiếu kỳ liếc tôi.
“Mọi người đừng làm bạn ấy sợ!” Hắn cười, đẩy mấy cậu bạn đang lại gần: “Người ta ngoan hiền lắm đấy! Năm nay điểm thi cao thứ năm thành phố, ông ngoại tớ rất quý!”
Mọi người đều hít một hơi thật sâu với vẻ rất khoa trương. “Oa! Kinh quá nhỉ!”, “Giỏi thế!”…
Đúng lúc này lại có một nam sinh nhận ra tôi: “Bạn này chính là bạn lần trước đến trường mình thi hùng biện đúng không? Thua cậu 0,1 điểm đó mà!”
Thương Thang liền cười, gật đầu tán đồng.
Cả đám lại òa lên như chợ vỡ: “Vừa giỏi giang, vừa xinh đẹp!”, “Hóa ra là em ấy!”, “Đúng là lúc đó tôi thấy em này không đơn giản mà…”
Tôi đỏ bừng mặt, bất giác lùi ra sau lưng Thương Thang, khẽ giật áo hắn.
Thương Thang có vẻ rất khoái chí, nét mặt không còn u ám như trước nữa. Hắn kéo tay tôi, cười tủm tỉm nói: “Chào hỏi mọi người mấy câu đi!”
Tôi đành phải bấm bụng ló ra, nhớ đến lời mẹ “không cao ngạo mà cũng không hạ mình”, bèn nở một nụ cười tươi tắn chào mọi người: “Chào các anh chị! Em là Trác Ưu, sắp tới em sẽ trở thành học sinh trường Nhất Trung, rất mong được các anh chị giúp đỡ!”
Mọi người đểu cư