Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Gửi Cánh Thư Vào Trong Mây

Ai Gửi Cánh Thư Vào Trong Mây

Tác giả: Ảnh Chiếu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1082 lượt.

ét.
“Không… tôi có nói gì đâu…” Đùa gì vậy? Giờ phút này phải bảo toàn tính mạng, tôi quyết định dù có đánh chết cũng không thừa nhận mình vừa nói gì.
“Hừ! Cậu uy phong, cậu giỏi giang, thôi cậu tìm người khác đánh đàn cho đi.” Hắn nhìn tôi chăm chú, miệng cười khẩy.
Sau đó hắn hằm hằm bỏ đi, trước khi đi còn không quên đá cửa “huỳnh” một tiếng.
“Toi rổi!” Nhìn theo bóng hắn, tôi lập tức linh cảm thấy điều chẳng lành sắp giáng xuống đầu.
‘Trác Ưu, nhìn việc tốt mà em gây ra kìa!”
Tiếng trách móc của Lâm Giác vọng lại, ngay sau đó là tiếng bước chân chị ta chạy đuổi theo Thương Thang.
Haizz, đúng là có người nổi cơn điên rồi.
“Em xin lỗi” Tôi nhìn mọi người xung quanh, lí nhí nói.
Một điều bất ngờ là mọi người đều không trách tôi mà chỉ cười bất lực. Âu Dã Hân bước đến vỗ vai tôi rổi thở dài một tiếng: “Gã này hôm nay quá đáng quá!”
Một lúc lâu sau, Lâm Giác quay lại. Chị ta mang theo lời nhắn của Thương Thang: Muốn cậu ta chơi đàn tiếp cũng được, nhưng Trác Ưu phải xin lỗi cậu ta trước mặt mọi người.
Âu Dã Hân nhìn tôi bằng ánh mắt khó xừ, tôi bình thản mỉm cười: “Vâng, không vấn đề gì đâu ạ.”
Và thế là trước mặt mọi người, tôi cúi rạp đầu rất cung kính với Thương Thang và nói lớn: “Em xin lỗi sư huynh!”
Khi ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi chạm ngay phải ánh mắt sửng sốt, không dám tin của Thương Thang,
Hơ hơ, nếu tôi vẫn còn là cô bé hiếu thắng ngày trước, giờ phút này có lẽ tôi đã bưng mặt và chạy đi rổi. Chỉ tiếc rằng Trác Ưu bây giờ đã tu luyện thành kẻ mình đồng da sắt, và rèn đưọc cả bản lĩnh “đội mũ phớt” trước mọi vấn đề.
Tôi duyên dáng mim cười và nói nhỏ với đám đông còn đang sững sờ: “Ấy, mọi người còn không bắt đầu đi ạ?”
Lúc ấy, trong đầu tôi đột nhiên nhớ đến một câu nói rất hay:
Tôi đứng dưới gốc lan tím, ngắm hoa nở rộ, rực rỡ vô cùng.
Gió thổi tới, cánh hoa lan tím bay lả tả và rơi xuống đất.






Ai gửi cánh thư vào trong mây
Trên đường về nhà, tôi bất ngờ gặp lại Kỳ Duy. Cậu ta đã cao hơn trưóc rất nhiều, biến thành một chàng mỹ nam nhẹ nhàng, nho nhã.
“Chậc chậc, đúng là mỗi năm một khác, đến năm mười tám như được lột xác!” Tôi đi vòng quanh cậu ta: “Chắc lừa được không ít cô em ngây thơ rổi nhỉ?”
Kỳ Duy trợn mắt nhìn tôi: “Làm gì có em nào thích tớ đâu?”
“Chẳng lẽ các ông vịt đực thích sao? Oh my god!” Tôi há hốc mồm tạo thành hình chữ “O” tuyệt mỹ.
“Thế cuối tuần cậu ở đâu? Ờ nhà một mình à?” Kỳ Duy quan tâm hỏi.
Tôi gật đầu, bà nội không quý tôi, tội gì phải ở nhà bà?
“Vậy hả…” Kỳ Duy cau mày, nghĩ một lát rồi đột nhiên nói: “Đến nhà tớ ở đi! Đằng nào thì bố mẹ tớ đều ở nhà, lâu lắm rồi họ cũng không gập cậu, thường xuyên hỏi thăm cậu đấy!”
“Làm thế sao được!” Tôi vội vàng xua tay: “Tớ ngại làm phiền mọi người lắm!”
“Có gì mà không được?” Cậu ta bĩu môi tỏ vẻ không quan tâm: “Quan hệ giữa nhà cậu và nhà tớ từ xưa đến nay thế nào mà cậu còn làm khách thế?”
Tôi nhìn ánh mắt khẩn thiết, nhiệt tình của Kỳ Duy, đột nhiên cảm thấy vô cùng ấm áp.
“OK!” Tôi cười cười đáp: “Đúng vậy, nhà bọn mình thân thiết lắm mà!”
“Nói lời phải giữ lấy lời đó nhé! Cuối tuần tan học tớ sẽ đến đón cậu!” Kỳ Duy cười ngoác miệng, để lộ hàm răng trắng muốt, áp lòng bàn tay vào lòng bàn tay tôi.
“Bốp!” Tôi vỗ nhẹ vào lòng bàn tay cậu ta: “Quân tử nhất ngôn!”
Kỳ Duy còn có việc bận nên vội vã cáo từ. Tôi nhìn theo bóng cậu ta, bất giác nhớ đến hình ảnh cậu bạn đạp xe trong trường mầm non năm xưa, và cả sự cố kinh điển ngày ấy nữa. Sau khi bất giác cười cười một lát, tôi chuẩn bị rảo bước ra về.
Sau đó, tôi nhìn thấy Thương Thang đang đứng cách đó không xa. Hắn đang lặng lẽ nhìn tôi chăm chú, dĩ nhiên là bên cạnh hắn còn có cô bạn hoa khôi kia nữa.
Gió thổi kéo theo lá rụng lả tả.
Tôi gạt mấy sợi tóc rối sang một bên và mỉm cười hiền lành với họ.
Sau đó bình thản rảo bước qua họ.
Thế giới này, có ai mãi mãi là bảo bối của ai đâu? Khoảng cách giữa yêu và hận chỉ là một đường kẻ mà thôi.
Lại đến thứ Tư, tôi đến nhà họ Thang ăn cơm như kế hoạch.
Trên tràng kỷ đặt trong thư phòng có bày mấy cuốn Sổ tay đăng ký nguyện vọng thi đại học. Hóa ra đã đến thời khắc quan trọng điền nguyện vọng rồi.
Tôi không có việc gì làm, liền cầm một cuốn lên xem.
“Cháu định thi đại học ở thành phố S à?” Đột nhiên có tiếng lão tiên sinh vọng lại từ phía sau lưng.
Tôi giật nẩy mình, tay đỡ ngực, miệng trách: “Ông làm cháu sợ hết hổn!”
Lão tiên sinh liền cười, hỏi tiếp: “Cháu định thi trường nào ở thành phố S?”
Tôi nghiêng đẩu nhìn sang, Thương Thang đang đứng ở cửa nhìn tôi chằm chằm. Thế là tôi liền đẩy ngay câu hỏi này sang cho hắn: “Ông nên hói cậu cháu ngoại vàng của ông định thi trường nào thì hơn!”
“Ta không cần phải lo cho nó! Nhưng nếu cháu muốn thi trường ớ thành phố S thì cháu phải biết rằng nơi đó cách nhà rất xa!” Không ngờ gừng càng già càng cay, lão tiên sinh hỏa nhãn kim tinh, nhận, ngay ra trò mèo của tôi.
Không biết làm thế