XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

òng rồi vẫn không quên thò đầu vào dặn một câu: “Đừng có quên đấy, chúng ta tìm cơ hội quen biết tên Hà Thích gì gì đó, tớ phải xem hắn là loại người thế nào!”
Trương Hằng đã đi rồi, Bộ Hoài Vũ vẫn không thể xem tiếp báo cáo, từng dãy chữ số đập vào mắt nhưng không thể chui nổi vào đầu, anh không hề tán đồng lý luận của Trương Hằng, nam nữ mấy người dính líu với nhau chỉ vì tình cảm, anh thấy chuyện này rất chán chường. Không phủ nhận rằng anh có cảm tình với Viên Hỷ, thậm chí đã thích cô, nhưng không hề chứng minh rằng anh sẽ vướng vào mớ tình cảm rắc rối vì cô, vả lại cũng chẳng có gì phải lằng nhằng cả.
Bộ Hoài Vũ lắc lắc đầu, tên Trương Hằng này lại lên cơn gì không biết, sao lại có cảm hứng với chuyện này thế chứ? Làm như Hà Thích quay về cướp bạn gái của hắn không bằng. Bộ Hoài Vũ nhếch mép cười chế giễu, hai người họ vốn là một cặp tình nhân yêu nhau say đắm, chia ly vì thế sự, bây giờ khó khăn lắm mới trùng phùng, anh chạy theo níu kéo để làm quái gì? Có phải là thiếu niên nhiệt tình nữa đâu, làm gì có chí khí tranh đoạt như thế, nam nữ mà, chẳng phải chỉ là chuyện cỏn con thôi sao? Có phải thiếu ai đó thì không sống nổi đâu, hành hạ mình làm quỷ gì?
Trương Hằng nói là sẽ làm quen với Hà Thích thì đã sắp xếp kế hoạch từ lâu rồi, lại thêm cô nàng Bì Hối sợ thiên hạ không đủ loạn, muốn tìm ra cách để mấy người tụ tập lại cũng không có gì là khó khăn. Chỉ mấy hôm sau, Trương Hằng đã gào lên bảo mình phải dọn nhà, gọi điện thoại bắt mọi người đến giúp anh, không chỉ đặc biệt nhắn nhủ Viên Hỷ mà còn lải nhải gì đó trong điện thoại với Bì Hối, bảo cô nàng cố ý nói với Viên Hỷ rằng Bộ Hoài Vũ cũng đến đó trước mặt Hà Thích, nói gì mà mọi người cũng lâu rồi chưa tụ họp, đừng có mà trốn tránh.
Viên Hỷ thật sự sợ Trương Hằng lại nghĩ ra trò gì đó, tuy cô cảm thấy giữa mình và Bộ Hoài Vũ thanh bạch quang minh chính đại, nhưng trước mặt Hà Thích vẫn không muốn nhắc đến Bộ Hoài Vũ, đến mức đi làm cũng có ý tránh né anh. Nhưng Bì Hối lại nói thế trước mặt Hà Thích, Viên Hỷ cũng chẳng còn cớ gì để thoái thác, đi thì bắt buộc rồi, không đi cũng phải đi. Không đi à? Thế quá bằng chứng minh mình mất tự tin rồi? Nếu chẳng có chuyện gì thì mất tự tin gì cơ chứ?
Hà Thích không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười bảo Viên Hỷ: “Nếu không có chuyện gì thì chúng ta đến giúp đi, làm quen thêm bạn bè cũng đâu phải chuyện gì xấu.”






Hà Thích không nói gì nhiều, chỉ mỉm cười bảo Viên Hỷ: “Nếu không có chuyện gì thì chúng ta đến giúp đi, làm quen thêm bạn bè cũng đâu phải chuyện gì xấu.”
Viên Hỷ nhìn nụ cười ấm áp của Hà Thích thì cũng cười rồi gật đầu.
Mới sáng sớm thứ Bảy, Trương Hằng đã đứng đợi dưới nhà của Viên Hỷ, Bì Hối mắt mũi mơ màng nhìn ngó xuống phía dưới đó rồi quay lại hỏi Viên Hỷ: “Anh ta đến để đón bọn mình giúp dọn nhà á? Có người nào dọn nhà mà lái xe đó không?”
Viên Hỷ đang bận chiên trứng trong chảo, nghe tiếng còi xe bên dưới thì hai hàng lông mày chau lại, “Cậu gọi điện cho Trương Hằng, bảo anh ấy đừng có nhấn còi nữa để khỏi bị hàng xóm ném trứng, tiện thì hỏi luôn anh ấy đã ăn gì chưa, có cần làm ít gì đó cho anh ấy không?”
Bì Hối ừm một tiếng rồi gọi cho Trương Hằng. Chưa được mấy phút, Trương Hằng đã cười hí hí bước vào nhà, thấy Viên Hỷ đã bày điểm tâm lên bàn, không hề khách sáo mà ngồi ngay xuống bàn bắt đầu ăn như rồng cuốn, vừa ăn vừa lúng búng nói với Bì Hối và Viên Hỷ, “Thôi hai em bỏ quách chỗ này đi, dù gì nhà của anh cũng lớn, đến đó ở chung đi, không thu tiền trọ, chỉ cần lo cơm ba bữa và giúp anh dọn dẹp phòng ốc là được.”
Câu này vốn chẳng có gì nhưng Viên Hỷ nghe thế thì có phần nghi ngờ, nhủ thầm mình có bao giờ nhắc đến Hà Thích với Trương Hằng đâu, sao anh ta lại nói câu này nhỉ, có điều chợt nhớ đến anh ta là người làm ăn, trước giờ đều nói những lời dễ nghe, nên nói như thế cũng không có gì là lạ.
Hà Thích lại tưởng nhầm Trương Hằng là Bộ Hoài Vũ, nên vừa cười vừa nắm tay lấy Trương Hằng đáp lại: “Hà hà, Bộ Hoài Vũ phải không? Tôi cũng nghe Viên Hỷ nhắc đến anh rồi, cám ơn anh rất nhiều vì đã chăm sóc cho cô ấy.”
Bì Hối đứng ôm chảo chiên cười ranh mãnh, Viên Hỷ thấy Hà Thích nhận nhầm người thì cảm thấy hơi ngượng ngập, đang muốn giải thích lại thấy Trương Hằng quay đầu lại nhìn cô, nhướn mày lên nói: “Haizzz, Viên Hỷ, làm người không thể thiên vị thế được, chẳng nhẽ chỉ có mỗi Bộ Hoài Vũ đối xử tốt với em à? Sao em chỉ nhớ mỗi điểm tốt của hắn? Em như thế đã làm tổn thương tâm hồn trong sáng của anh biết bao!”
Viên Hỷ bị Trương Hằng nói liền một hơi thế thì càng cảm thấy ngượng ngùng, Hà Thích vẫn phản ứng hơn nhanh hơn, thấy Trương Hằng nói thế thì biết mình đã nhận nhầm người, cười nói: “Ngại quá, Trương Hằng, tôi không ngờ anh cũng đến đây đón chúng tôi, Viên Hỷ cũng thường nhắc đến anh.”
Trương Hằng liếc xéo Viên Hỷ, nửa cười nửa không hỏi: “Ồ? Thật à? Viên Hỷ cũng nhắc đến tôi? Tôi cứ nghĩ cô ấy chỉ thấy Bộ Hoài Vũ được thôi chứ. Ồ, anh đừng hiểu lầm, hà hà, con người tôi thích