Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341526

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.

ệ anh.” Rồi vội vàng ra khỏi xe, sau lưng vẳng đến tiếng cười nho nhỏ của Hà Thích, cô cũng chẳng dám quay lại, chỉ cúi gằm đầu cắm cúi đi, lúc gần đến đầu cầu thang thì bị Hà Thích kéo lại. “Đùa em thôi.” Anh cười nhỏ, rồi đưa tay vén mái tóc của Viên Hỷ, hôn lên trán cô và khẽ nói: “Mau lên đi, mai anh có việc, hôm sau nữa đến đưa mọi người đi công viên nhé?”
Viên Hỷ “vâng” rồi đi lên, vào nhà rồi mà nhịp tim vẫn chưa bình thường trở lại. Phòng mẹ cô vẫn không động tĩnh, Viên Hỷ thở phào nhẹ nhõm, vội cởi áo khoác rồi chui vào trong chăn, phát giác ra vẫn còn chút hơi ấm đọng lại trong đó thì gương mặt cô nở nụ cười thẹn thùng, rồi cứ thế nhìn lên ngọn đèn trắng trên đầu mình mà nghĩ ngợi linh tinh.
Đến tận nửa đêm cô mới thiếp đi, lại mơ thấy những giấc mơ rất lạ lùng và rối loạn, lúc thì anh trai kết hôn, nhưng sau đó không hiểu sao lại thành là hôn lễ của cô và Hà Thích; lúc khác thì cô mặc áo cưới đứng trong nhà thờ, nhưng rồi lại biến thành cảnh động phòng hoa chúc kiểu Trung, có người lật tấm khăn voan che mặt cô lên, cô ngẩng lên với nỗi vui mừng, nhưng phát hiện ra người đứng trước mặt lại là Bộ Hoài Vũ…
Cô giật mình tỉnh giấc, nhìn đăm đăm xuống nơi mình nằm, mới nhận ra mình chỉ là đang nằm mơ thôi. Nhà bếp vẳng tiếng tiếng động, cô mặc quần áo rồi đến đó, mẹ cô liếc nhìn một cái rồi nói: “Đi rửa ráy, rồi gọi anh con dậy.”
Viên Hỷ không nói gì, đi vào phòng vệ sinh, xong xuôi ra khỏi anh trai dậy. Thanh Trác co ro trên giường mơ màng nhìn Viên Hỷ, nằm ườn ra không chịu dậy, nói với vẻ đáng thương: “Tiểu Hỷ, cho anh nằm chút nữa đi, bụng anh hơi đau.”
“Dậy đi, anh.” Viên Hỷ dỗ dành, vì ngỡ anh lại lười biếng nên đưa tay kéo anh dậy, “Chúng ta nói hôm nay đi chơi nữa mà? Anh không dậy thì làm sao đi?”
“Đi công viên hả?”
“Ừ, đi mua đồ cho Tiểu Hồng trước, rồi mai đi công viên sau.”
Thanh Trác nghe thế lại lăn đùng ra, cầu xin: “Thế anh không đi đâu, anh đau bụng, em và mẹ đưa cô ta đi đi, em bảo Bộ Hoài Vũ đến đưa anh đi chơi đi!”
“Không được!” Viên Hỷ nghe tên Bộ Hoài Vũ là thấy phiền não, đặt quần áo Thanh Trác lên giường, “Đừng giả vờ đau bụng nữa, em cho anh mười phút, anh phải ngoan ngoãn dậy mặc quần áo, không thì ngày mai em không đưa anh đi công viên chơi nữa!”
Viên Hỷ nói xong liền bước ra ngoài, rồi lại gọi Tiểu Hồng phòng kế bên dậy. Một lúc sau cô nàng đi ra, hơi gật đầu với Viên Hỷ rồi vào phòng vệ sinh. Viên Hỷ khó xử nhìn theo bóng dáng cô ta, không biết phải trò chuyện gì.
Khi Viên Hỷ giúp mẹ bày biện bàn ăn thì Thanh Trác mới lừ đừ ra ngoài, mà tay còn ôm bụng, ấm ức bảo đau bụng. Bà Viên cũng nghĩ là anh muốn trốn cảnh đi chơi với Tiểu Hồng nên làm ra vẻ đau bụng, thế là trừng mắt, nói bằng giọng nghiêm khắc hiếm có: “Đi đánh răng nhanh, xong ra ăn cơm, hôm nay phải đi mua nữ trang với Tiểu Hồng, tám giờ hơn rồi, lề mề nữa thì không đi được đâu.”
Thanh Trác bĩu môi có vẻ uất ức, suýt nữa thì khóc òa, lại sợ mẹ mắng nên đành trề môi đi đánh răng. Nhưng đến lúc ăn sáng thì lại nói không ăn nổi nữa, chỉ ôm bụng kêu la đau. Viên Hỷ sợ hãi, vội dìu anh đến nằm xuống giường.
Bà Viên thì lại nghi ngờ Thanh Trác giả bệnh, nhưng có mặt Tiểu Hồng cũng không tiện nói gì, “Chắc cảm lạnh rồi, uống ít nước nóng là khỏi ngay.” Nói xong rồi cười với Tiểu Hồng, “Hay chúng ta đợi một lát cho bụng nó hết đau rồi đi, nhé?”
Tiểu Hồng gật đầu, liếc nhìn Thanh Trác một cái rồi cúi đầu nói: “Đợi anh ấy khỏe rồi đi.” Nói xong lại chui vào phòng Viên Hỷ.






Nghĩ không phải anh mình giả vờ ốm, nên quỳ xuống bên giường kiên nhẫn hỏi Thanh Trác thấy đau ở đâu. Bà Viên mang một cốc nước nóng đến, hỏi Viên Hỷ: “Ở đây có thuốc không? Cho anh con uống một ít là được. Nếu không thì đưa vào bệnh viện tiêm.”
Thanh Trác tính khí trẻ con, vốn sợ uống và tiêm thuốc, bà Viên chỉ cần dọa thế là đủ. Viên Hỷ cau mày, thầm nghĩ thuốc đâu thể uống bậy, cô phớt lờ mẹ mình, chỉ hỏi Thanh Trác đau ở đâu, thấy đau khi nào. Hỏi rồi gọi anh dậy để đưa đến bệnh viện.
Thanh Trác vừa nghe bảo đến bệnh viện là co rúm người, kêu thét: “Anh không đi bệnh viện, anh không đi bệnh viện.” Bà Viên thấy cũng không đáng thế, vì ai mà chả đau bụng đau đầu vài lần, đau bụng thì chắc là cảm lạnh hoặc ăn bậy ăn bạ thôi, đi bệnh viện làm gì!
Viên Hỷ không thuyết phục được hai người nên đành ngồi xuống mép giường, bảo đợi thêm một lúc rồi tính, nếu vẫn còn đau thì phải đi bệnh viện. Thanh Trác vừa nghe đã vội vàng bảo bớt đau nhiều rồi, nằm một lúc là hết. Bà Viên thấy thế càng chắc chắn con trai đang giả bệnh, nên bỏ vào phòng đối diện thăm Tiểu Hồng, chỉ còn lại mình Viên Hỷ ngồi cùng anh trai.
Một lúc sau, Viên Hỷ hỏi Thanh Trác đã đỡ hơn chưa, Thanh Trác trùm chăn kín đầu ậm ừ nói: “Đỡ hơn rồi.” Viên Hỷ nghe thấy giọng anh rất lạ nên vội kéo chăn ra xem, giật thót mình vì thấy trán Thanh Trác đã ướt đẫm mồ hôi, đang ôm chặt bụng rúm ró cả người. Anh vừa thấy Viên Hỷ thì không nhịn nổi nữa, khóc “òa” một tiếng, vừa khóc vừa gào