Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Ai Của Ai

Ai Là Ai Của Ai

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

chắc biết bác là ai, đúng không?”
Viên Hỷ gật đầu, điềm tĩnh nhìn bà Hà.
Bà Hà cười: “Thực ra trước kia bác đã muốn gặp cháu lâu rồi, nhưng chưa có cơ hội. Hôm nay đã gặp được, bác rất hài lòng, tuy cháu không đẹp như trong hình, nhưng khiến người ta có cảm giác rất dễ chịu, là một cô bé rất chín chắn, trưởng thành.”
Viên Hỷ hơi ngẩn ra, cô đã chuẩn bị nghênh đón đòn đả kích của bà Hà, nhưng lại không ngờ bà lại mở đầu như thế.
Bà Hà cười, tiếp tục: “Lạ lắm phải không? Mẹ của người yêu xuất hiện lúc này là để xoi mói tật xấu của con gái, nên cháu đã chuẩn bị tinh thần để đợi bác chia uyên rẽ thúy, đúng không?”






Viên Hỷ cười cười vẻ ngượng ngập, không biết phải nói gì.
Bà Hà chậm rãi nhấp một ngụm cà phê rồi đặt cốc xuống, dịu dàng nhìn Viên Hỷ: “Thực ra Hà Thích muốn cưới ai, bác cũng không quan tâm lắm, người con trai yêu thì hai bác cũng sẽ thích. Bác chỉ có một thằng con nên chỉ mong nó được hạnh phúc. Bác và bố nó ở Mỹ đã làm lụng vất vả bao nhiêu năm, chỉ hy vọng có thể cho nó một cuộc sống tốt đẹp. Hà hà, có lẽ nói những lời này cháu sẽ không tán đồng, nhưng đến khi các cháu già bằng này tuổi như hai bác thì sẽ biết, con người sống cả đời nhiều khi cũng chỉ nói những câu sáo rỗng, đến nửa đời sau chỉ sống vì con cháu, tranh đấu cho chúng thôi.”
“Bác gái,” Viên Hỷ khẽ ngắt lời bà, “Lý do bác không chấp nhận cháu là gì? Là gia đình cháu sao?”
Bà Hà cười nhẹ, nói: “Cháu đúng là một cô bé thông minh.”
Viên Hỷ cười giễu: “Từ nhỏ thầy cô giáo đã dạy bọn cháu nói năng phải khéo léo, cho dù phê bình người khác cũng phải khen ưu điểm người ta trước, bác đã nói đến ưu điểm của cháu rồi thì sau đó chắc sẽ là khuyết điểm của cháu thôi. Hơn nữa bác đã đến gặp cháu sớm thế này thì ắt hẳn phải có lời gì đó không thể nói trước mặt Hà Thích. Bác cứ nói, là vì gia đình cháu, đúng không?”
“Hà Thích yêu cháu, thật sự yêu cháu, bác nghĩ cho dù nó biết chuyện này cũng sẽ vì tình yêu mà ở bên cháu, hai bác không ngăn cản được. Nhưng Viên Hỷ, nếu cháu cũng yêu nó thật sự thì hãy nghĩ cho nó, nó vì cháu mà bỏ cha mẹ bỏ cả gia đình, vì cháu mà từ bỏ sự nghiệp ở Mỹ, còn cháu có thể cho nó những gì? Ngay cả một gia đình bình thường mà cháu cũng không thể cho nó. Lúc trẻ có lẽ tình yêu là lớn nhất, nhưng khi đến tuổi hai bác đây, cháu sẽ biết mọi người chỉ sống vì con cái, mà nếu không có con cái thì sẽ lỗ hổng không thể bù đắp trong hôn nhân.” Bà Hà đặt tay mình lên tay Viên Hỷ, nói với vẻ đau khổ, “Viên Hỷ, nếu hai đứa cứ nằng nặc ở bên nhau thì bác không còn gì để nói, ngày mai cháu cứ đến sân bay đón hai bác với Hà Thích, bác sẽ xem như hôm nay chưa từng gặp cháu. Nhưng là một người mẹ, bác vẫn muốn cầu xin cháu hãy suy nghĩ kỹ, nếu cháu thật sự yêu Hà Thích thì hãy lo nghĩ cho nó. Có lẽ hai đứa chia tay sẽ đau khổ, nhưng nỗi đau ấy so với nỗi đau cả đời này sẽ ít hơn rất nhiều.”
“Đừng nói nữa!” Viên Hỷ nói, bàn tay đặt trên bàn co lại rồi buông ra. Sau đó lại nắm lại, rồi lại buông, mấy lần như thế, rồi cô nghe thấy giọng nói khô rát đến lạc điệu của mình: “Cháu hiểu.”
“Cháu còn phải làm việc, xin phép bác.” Cô vội vàng đứng lên, suýt va vào bàn, cà phê trong cốc sóng sánh bắn ra ngoài, dây ra chiếc bàn trắng toát, nổi bật kỳ dị. Đến lúc ra cửa đi ngang bàn Ella ngồi, cô ta cũng đứng dậy, lặng lẽ nhìn cô, trong ánh mắt toát ra vẻ tiếc thương.
Cô ta lại thương tiếc mình cơ đấy! Viên Hỷ dừng lại, nói: “Tôi thật sự rất khâm phục cô, thật sự! Bản báo cáo này chắc cô sắp xếp khi anh tôi còn nằm viện đúng không?” Cô cười lạnh, lại hỏi: “Cô nói xem nếu Hà Thích biết những việc này, anh ấy còn nghĩ cô lương thiện trong sáng ngây thơ hay không?”
Sắc mặt Ella trắng bệch, mắt mở to nhìn Viên Hỷ.
Viên Hỷ bỗng cười phá lên, nhìn Ella với vẻ ác độc, khẽ nói: “Cô yên tâm, tôi không nói đâu, mãi mãi cũng không nói, trong lòng anh ấy cô luôn lương thiện ngây thơ, anh ấy luôn thấy hổ thẹn với cô, cảm thấy có lỗi với cô, tiếc là, anh ấy sẽ không yêu cô, cho dù hai người ở bên nhau thì người trong trái tim anh ấy cũng chỉ có tôi.”
Cô nhìn sắc máu trên mặt Ella mất dần, thấy môi cô ta mím lại tái mét, thấy sự tiếc thương trong mắt cô ta biến thành vẻ oán hận. Viên Hỷ cười, cô không cần Ella thương hại, không cần! Cô ưỡn thẳng sống lưng, hất cằm lên đi ra khỏi quán café, cho dù sau lưng mình có ánh mắt của ai, cô cũng không thể gục ngã.
Nhưng đến khi qua ngã rẽ, thoát khỏi tầm mắt của Ella, Viên Hỷ bỗng chạy như điên. Bất chấp ánh mắt kỳ dị của mọi người, cũng không biết đã chạy bao lâu, cho đến khi không nhấc nổi chân nữa, Viên Hỷ mới ngừng lại, khom lưng, đưa tay bấu chặt ngực áo để thở.
Cô đã dự đoán tất cả những khó khăn có thể xảy ra, nhưng không ngờ đến kết quả này. Sự xuất hiện của bà Hà không chỉ kết thúc tương lai của cô và Hà Thích, mà càng phá tan tương lai của cô, anh cô là thằng đần, con cái của cô cũng có thể là đồ đần độn. Thì ra, cuộc đời cô chỉ để gánh vác anh trai, cô sẽ không có được cuộc sống cho riêng mình