Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134570

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/570 lượt.

!
Tôi đang ăn, mồm miệng dính đầy dầu mỡ thì Chu Nhất Minh gọi: “Anh về đến nhà rồi, sao hai người vẫn chưa đến nơi? Con ngựa quý của em để ở đâu đây?”
“Bọn em đang đi ăn đêm, một lúc nữa mới về cơ, anh cứ để xe của em ở nhà anh cũng được.”
“Nhà anh làm gì còn chỗ nào để con ngựa quý của em nữa, không phải em không biết, nhà kho nhà anh đã để hai chiếc xe đạp của anh rồi, lại thêm trăm thứ bà dằn của mẹ anh nữa, kín hết chỗ rồi.”
“Vậy anh tìm bố em, lấy chìa khóa nhà kho rồi cất vào giúp e với… À, không được, giờ này bố em đã ngủ rồi. Hay là kệ đi, anh cứ để ở dưới lầu, lát nữa về em tự cất.”
“Để dưới lầu không ai trông, em không sợ mất à? Mấy hôm trước ở trong khu loạn lên vì mất trộm, em quên rồi à? Thôi được rồi, anh trai chịu mệt một tí vậy, không ngủ ngồi trông xe cho em. Em ăn nhanh lên rồi về còn cất xe. Ăn nhanh lên, nghe rõ chưa?”
“Anh Nhất Minh, không phải khổ thế đâu, nếu anh buồn ngủ rồi thì cứ về ngủ đi. Xe cứ dựng dưới lầu là được rồi, em không tin mình lại đen đủi đến mức để có một lát đã bị lấy trộm đâu.”
Ngắt điện thoại, tôi lại tiếp tục ăn uống, sau khi ăn uống no nê, Sở Vân Phi lại lái xe đưa tôi về nhà. Trên đường đi, anh ấy lái xe rất chậm, nói là vừa uống bia đi nhanh quá dễ xảy ra tai nạn. Tôi cũng đồng tình: “Vâng, đi chậm một chút thì hơn, vừa nãy uống bia như uống nước ngọt, em uống hơi nhiều nên giờ cảm thấy chóng mặt.”
Sở Vân Phi nghe thấy thế thì dừng xe lại, giơ tay lên ấn ấn thái dương tôi. “Em chóng mặt à? Làm như thế này có thấy dễ chịu hơn không?”
Cảm giác thoải mái, dễ chịu dần dần lan tỏa, tôi từ từ nhắm mắt lại để mặc cho anh ấy xoa trán, xoa xoa ấn ấn rồi anh ấy cuối xuống hôn tôi. Đôi môi mềm mại cùng mùi bia phả vào mặt, anh ấy hôn trán tôi, rồi từ từ dọc theo trán xuống dưới, cuối cùng chạm vào môi tôi. Anh ấy mơn trớn bờ môi tôi, từ mềm mại như nước chuyển thành cuồng nhiệt như lửa.
Đây không phải lần đầu tiên Sở Vân Phi hôn tôi, sau tối hôm anh ấy hôn tôi, nụ hôn đã trở thành một phần không thể thiếu mỗi khi hai chúng tôi ở bên nhau. Nụ hôn giữa hai người khác phái đã mang lại cho tôi một trải nghiệm chưa từng có, mỗi nụ hôn của anh ấy đều khiến tâm trí tôi bay bổng.
Lúc này cũng thế, trái tim và tâm trí tôi như đang dập dờn, bay bổng, tựa như gió xuân lả lướt trên mặt hồ lay động. Hôn đến không còn biết những gì đang diễn ra xung quanh, hai tay anh ấy bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve, mơn trớn cơ thể tôi. Cảm giác bàn tay anh ấy như có một luồng điện chạy dọc cơ thể, người tôi run rẩy, mềm nhũn.
“Phiên Phi!” Sở Vân Phi vừa vuốt ve vừa thì thầm vào tai tôi. “Hay là tối nay đừng về nhà nữa, đến nhà anh đi!”
Ý thức của tôi đã đi đâu mất rồi, có chút men lại càng bị anh ấy dễ dàng dụ dỗ. Tôi đang mơ mơ màng màng gật đầu thì tiếng chuông điện thoại vang lên, không gian yên tĩnh trên xe càng khiến tiếng nhạc trở nên chói tai. Giật mình choàng tỉnh, tâm trí tôi dường như đã thoát khỏi những mơ hồ hoan lạc.
Là Chu Nhất Minh gọi, vừa nghe điện đã thấy anh ta gầm lên như sấm rền bên tai: “Bé bự, sao em vẫn chưa về? Ăn đêm nhiều thế không sợ béo như heo à? Mau về đi, anh trai trông con ngựa quý của em đã lâu quá rồi đấy, em không muốn ngủ nhưng anh trai thì muốn!”
“Em bảo anh cứ để xe dưới lầu về ngủ rồi mà, ai bảo anh trông xe hộ em chứ?”
“Anh trai đi xe của em thì đương nhiên phải có trách nhiệm, không trông, nhỡ mất lại phải mua xe mới đền em à? Không nói nhiều nữa, em nhanh chóng về cất xe đi, cho em năm phút nữa phải có mặt!”
Bị Chu Nhất Minh làm ồn, sau khi ngắt điện thoại, tôi đã hoàn toàn tỉnh táo trở lại, nhìn Sở Vân Phi cười xin lỗi. “Xem ra em phải mau chóng về rồi.”






Khi Sở Vân Phi đưa tôi về đến nơi, Chu Nhất Minh vẫn đang đứng đợi ở dưới lầu. anh ta ngồi ghé vào con ngựa quý của tôi, tư thế chuẩn bị gọi cho tôi cuộc nữa, thấy tôi ló mặt ra liền nói: “Đại tiểu thư, cô đã về rồi!”
Trước mặt Sở Vân Phi, tôi ôn tồn, hòa nhã nói cảm ơn Chu Nhất Minh vì đã trông xe hộ tôi. Đợi đến khi Sở Vân Phi lái xe đi khỏi, tôi lập tức nổi máu điên: “Chu Nhất Minh, anh nhiễu vừa vừa thôi chứ! Em với bạn trai đang ở bên nhau, anh gọi điện làm hỏng hết cả không khí lãng mạn, có biết không hả?”
“Yên Phiên Phi, anh không sợ nói cho em biết, anh trai cố tình phá bĩnh đấy. Muộn như thế rồi mà em vẫn còn ở bên ngoài với cậu ta, anh sợ em lại khôn ba năm dại một giờ! Mà người em có mùi gì thế? Mùi bia… em uống bia à?”
“Hay nhỉ? Uống tí bia thì có gì mà ngạc nhiên ghê thế?”
“Đại tiểu thư ơi, rươụ bia là bà mai đấy, có biết không hả? Cô nam quả nữ ngồi uống rượu với nhau, say rồi rất dễ xảy ra chuyện. Em có biết bao nhiêu cô gái đã đánh mất trinh tiết chỉ vì say rượu không? Sao muộn như thế rồi mà vẫn còn uống rượu với Sở Vân Phi hả?”
Tôi tỏ ra do dự: “Nhưng nếu không về nhà, em biết nói với bố thế nào đây?”
“Gọi điện cho bố em, nói hôm nay ngủ nhà Điền Tịnh là được rồi.”
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lôi điện thoại ra gọi cho bố tôi thật, bố tôi nghe xong


pacman, rainbows, and roller s