XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Ai Là Định Mệnh Của Ai

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 134576

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/576 lượt.

a Chu Nhất Minh để trên máy vi tính không còn dây treo điện thoại nữa.
Hôm đó chúng tôi cùng mua một đôi dây móc treo tình nhân, điện thoại của anh ta treo biểu tượng của tôi là con Sói đỏ, còn điện thoại của tôi treo biểu tượng của anh ta là Sói xám. Bây giờ con Sói đỏ đó không còn nữa, rõ ràng đã bị anh ta vứt đi rồi. Tôi không chịu thua, vội vàng rút điện thoại của mình ra, ném mạnh con Sói xám về phía chiếc máy vi tính. “Chu Nhất Minh, tôi và anh tuyệt giao!”
Anh ta cầm lấy cái móc treo điện thoại đó, ném ra ngoài cửa sổ, thở hổn hển nói: “Tuyệt giao thì tuyệt giao, không còn liên quan gì đến nhau nữa!”
Tôi giận dữ bỏ đi, vừa đi vừa nghiến răng kèn kẹt nghĩ, trên thế gian này cóc ba chân còn khó kiếm, chứ đàn ông hai cẳng thì thiếu gì, tôi không tin mình không tìm được ai tốt hơn Chu Nhất Minh anh!
Vừa mới tiến triển được một tí đã thất bại! Tôi và Chu Nhất Minh thử yêu nhau rồi cứ thế giữa đường đứt gánh. Tôi không những không có bạn trai mà ngay cả một người bạn tốt cũng không giữ được, cuối cùng tất cả đều “xôi hỏng bỏng không”.






Lăn qua lăn lại, cuối cùng tôi lại về điểm khởi đầu, là một kẻ độc thân cô đơn, thậm chí còn tồi tệ hơn trước. Ngày trước thất tình tôi còn có thể rủ Chu Nhất Minh cùng đi xem phim, chơi mạt chược, dù gì cũng có thể xua đi nỗi đau đớn trong lòng, nhưng bây giờ, tôi còn có thể đi tìm anh ta sao? Anh ta cũng không đến tìm tôi nữa.
Bố tôi dường như cũng cảm nhận được. “Sao gần đây Chu Nhất Minh không sang nhà mình chơi, nó bận lắm à?”
Tôi làm ra vẻ không quan tâm: “Con biết làm sao được, bố đi mà hỏi anh ta.”
Sau trận cãi vã hôm đó, tôi và Chu Nhất Minh không còn qua lại với nhau nữa. Cho dù cùng sống chung trong một tiểu khu, thường xuyên đụng đầu nhau nhưng cả hai đều coi như không nhìn thấy. Không lâu sau, nhà mới trang hoàng xong, anh ta liền chuyển sang đó để đi làm cho tiện, trong tiểu khu càng khó nhìn thấy bóng dáng anh ta. Trước đây, dù có việc hay không, anh ta vẫn thường xuyên gọi điện, nhắn tin hay chat trên QQ với tôi, bây giờ màn hình điện thoại của tôi không còn hiện tên anh ta nữa, QQ của anh ta luôn để trạng thái ẩn, còn tôi cũng không chịu thua, cho số QQ của anh ta vào danh sách đen.
Anh ta đã nói mặt tôi to như bánh trung thu, eo tròn như thùng nước, chân như chân voi, tôi... tôi với anh ta không thể đội trời chung!
Xa nhất là một vị người Mỹ gốc Hoa gần năm mươi tuổi, tự giới thiệu là mở một nhà hàng Trung Quốc ở San Francisco, nói sau khi bà vợ kết tóc xe tơ của mình hai năm trước đã chết vì bệnh thì luôn muốn tái hôn, không cần cô gái phải lắm tài nhiều của, chỉ cần một cô gái dịu dàng, có đạo đức tốt ở nơi cố hương, nhìn ảnh cảm thấy tôi là người lựa chọn thích hợp, nếu sau một thời gian tìm hiểu mà hai bên đều cảm thấy phù hợp thì ông ta sẽ về nước kết hôn, sau đó đưa tôi sang Mỹ làm bà chủ.
Bức thư đó nghe có vẻ rất hấp dẫn, di cư sang Mỹ, làm bà chủ, chắc sẽ có nhiều cô gái trẻ động lòng nhưng tôi vừa xem xong liền cho ngay vào thùng rác. Tôi không hiểu nổi, chạy sang Mỹ vì một ông già năm mươi tuổi để làm cái gì? Lại không phải vua chúa gì cho cam. Lấy tuổi thanh xuân của mình ra đánh đổi lấy thẻ xanh, người khác có thể chấp nhận chứ tôi tuyệt đối không làm cái chuyện ấy.
Tiếp đó là một loạt các thành viên nam khác, muôn hình muôn vẻ, ở các địa phương khác nhau, Quảng Đông, Quảng Tây, Hồ Nam, Hồ Bắc đủ cả, Thượng Hải, Bắc Kinh, Tân Cương, Nội Mông đâu cũng có; về tuổi tác thì có người nhiều tuổi hơn tôi, cũng có người ít tuổi hơn; về tình trạng hôn nhân thì ly dị có, vợ chết cũng có; về nghề nghiệp thì chủ doanh nghiệp tư nhân có, công nhân viên chức có, người làm công ăn lương các loại; về mặt tình cảm thì đều nói muốn theo đuổi tình yêu đích thực, cũng có người nói đã mệt mỏi rồi muốn có một mái ấm, thậm chí còn có kẻ ti tiện đến mức nói hắn ta chỉ vì muốn an ủi tâm hồn cô đơn của những cô gái ế mà thôi, nói rõ ràng là chỉ xin số QQ để chuyện trò. Cái thằng cha này làm cái quái gì không biết? Chẳng lẽ là một con vịt?
Buông tiếng thở dài sau khi đọc hết những bức thư của đủ loại thành viên nam, tôi đã hiểu ra rằng kiếm một người đàn ông trên trang web tìm bạn đời thực sự không dễ, vàng thau lẫn lộn, có đãi được một thỏi vàng hay không cũng là một việc cần may mắn. Có điều đã trót đăng ký rồi thì cứ từ từ xem sao.
Sau khi sàng lọc một lượt tất cả các bức thư, tôi chọn ra được vài người cùng thành phố mà điều kiện có vẻ thích hợp, thử chuyện trò với họ qua email hoặc chat qua QQ xem sao. Sau một thời gian tiếp xúc, nếu cảm thấy được thì sẽ hẹn gặp mặt.
Đối tượng đầu tiên gặp mặt là một thành viên nam cao một mét tám, công nhân viên chức, năm nay ba mươi tuổi, mọi phương diện đều phù hợp với yêu cầu của tôi. Hẹn gặp nhau ở một quán trà, tôi đến đúng giờ nhưng anh ta đã ở đó đợi tôi rồi. Ấn tượng đầu tiên không được tốt lắm bởi mặt anh ta chi chít mụn. Lạ thật, tuổi dậy thì đã qua lâu rồi mà sao vẫn lắm mụn trứng cá thế? Ngồi xuống nói chuyện