Tác giả: Diệp Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 134819
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/819 lượt.
đình. Tuy nhiên có thể nói một cách chắc chắn rằng tình yêu đầu đời nhất định sẽ tan biến.”
Nghe tới đây, cô ấy lại hỏi: “Vậy theo anh, đàn ông hơi thành công một chút có phải rất khó tránh việc ngoại tình?”
Tôi đáp: “Mấy chục năm trước việc ngoại tình ở Trung Quốc rất ít, còn bây giờ quá nhiều. Đối với một người đàn ông thành công, theo như tôi biết, những người có thể tránh được chuyện ngoại tình là con số rất ít.”
Tiếp đó, tôi hỏi: “Cô li hôn cương quyết như vậy, không còn chút gì cứu vãn được sao?”
Cô ấy đáp: “Không.”
Tôi hỏi: “Còn có thể phục hôn không?”
Cô ấy cắn chặt môi, nghĩ một lúc rồi đáp: “Tôi cũng nghĩ chuyện này nhiều lần nhưng không thể được.”
Tôi hỏi: “Tại sao?”
Cô ấy nói: “Tôi thấy mình đặc biệt bị tổn thương. Trong quá trình sáu năm yêu nhau và một năm đã lấy nhau, tôi hoàn toàn dốc hết sức vào việc gây dựng sự nghiệp chung. Ngoại trừ yêu cầu công việc, còn lại hầu như tôi đã vứt hết mọi giao thiệp qua lại. Cũng có một số việc không hoàn toàn là nhu cầu công việc, nhưng tôi đã làm vì chăm lo tới lòng tự trọng của một người chồng. Ở nhà tôi toàn tâm toàn ý chăm sóc gia đình. Còn anh ta thì sao, lại đi ngoại tình. Điều khiến tôi không thể chấp nhận được là anh ta lại ngoại tình trước khi chúng tôi lấy nhau. Tôi và anh ta kết hôn, chẳng qua là do thói quen sống bên nhau mà thôi.”
Tôi hỏi: “Về những gì đã trải qua, đúng là cô có nỗi đau, phiền muộn, hoặc nói một cách khác là thấy ô nhục, cần được kể tội. Chuyện này tôi hiểu, nhưng nếu chỉ cần kể tội, cô không cần tìm tới tôi cũng có thể làm được. Vậy cô cứ đòi tìm tôi gấp, nguyên nhân thực sự là gì?”
Cô ấy trầm ngâm hồi lâu, đáp: “Hôm nay tôi thực sự có hai vấn đề cần hỏi.
Một là, rốt cuộc tôi phải ứng xử ra sao với chồng cũ? Tuy chúng tôi đã li hôn nhưng công ty không chia. Cả hai vẫn cùng nhau quản lý công ty đó, thậm chí mỗi người còn chiếm tới 50% cổ phần trong công ty, và ngày nào cũng phải gặp mặt nhau. Tới giờ, anh ấy vẫn luôn hy vọng phục hôn với tôi. Tôi phải làm gì trong chuyện này? Tình cảm rất phức tạp.
Vấn đề thứ hai là tôi đã có người theo đuổi. Tôi phải cư xử ra sao với người mới này? Chuyện này cũng rất phức tạp.”
Tôi hỏi luôn: “Người theo đuổi này sao lại khiến cô thấy phức tạp? Phải chăng từ quan niệm thông thường, đây không phải là một người theo đuổi bình thường?”
Cô ấy ngần ngừ một lúc rồi đáp: “Chúng tôi gặp nhau trong một bữa tiệc. Đối phương hơn bốn mươi tuổi, đã có gia đình, con cái, sự nghiệp cũng thành công. Hồi đó, tôi vẫn chưa hồi phục lại từ cú sốc li hôn nên khi dự tiệc vẫn lặng lẽ ngồi một góc. Anh ấy chủ động tới nói chuyện với tôi, rất biết chăm sóc. Anh ấy khá đẹp trai. Chúng tôi bị tình yêu sét đánh. Anh ấy đeo đuổi tôi rất sát sao, tôi cũng thích anh ta. Từ con người anh ấy, tôi thấy được sự quyến rũ của người đàn ông thành công. Rất lâu rồi, tôi mới thấy lại những rung cảm.”
Tôi nói: “Nhưng ban nãy cô vừa nói anh ta đã có vợ.”
Cô ấy cười, xen vào nói: “Tôi đặc biệt giỏi việc quan hệ. Công ty có rất nhiều phụ nữ, có người lớn hơn tôi, có người nhỏ hơn tôi. Quan hệ giữa tôi với họ cũng tốt.”
Tôi nói tiếp: “Vậy nhìn bên ngoài, cô là người dễ hòa nhập. Nhưng đồng thời khi cô đã có lựa chọn to lớn, hạ quyết tâm cũng không hề ngần ngừ. Rất nhiều phụ nữ chưa chắc đã quyết tâm vứt bỏ công việc ổn định để tự lập công ty, nhưng cô đã dám làm. Như vậy tính cách của cô vừa nhu vừa cương, rất quyết đoán. Như cách cô xử lí chuyện hôn nhân, một khi chồng cũ của cô hành động vượt ra ngoài giới hạn mà cô có thể chịu đựng được, cô cũng không dành chỗ thương lượng.”
Cô ấy gật đầu: “Đúng thế!”
Tôi nói: “Vậy đó là tính cách gì? Người xưa có câu, nhìn bề ngoài tưởng dễ bắt nạt nhưng thực ra lại khó bắt nạt. Trong trường hợp thông thường, cô rất có khả năng tha thứ, chịu đựng. Nhưng một khi đã quá giới hạn, cô nhất định không tha thứ. Cô cần lí giải đặc điểm này của mình. Nếu sau này còn gặp phải chuyện như gì, nếu cô khẳng định được đó là chuyện có thể tha thứ được thì hãy cố gắng tha thứ. Nếu vượt quá giới hạn, chắc chắn cô sẽ không tha thứ. Về điểm này, hy vọng chúng ta có thể nhất trí quan điểm.”
Cô ấy gật đầu, đáp: “Vâng.”
Tôi nói tiếp: “Thứ hai là về mặt tình cảm, cô yêu cầu bình đẳng. Khi cô chăm lo gia đình và xây dựng sự nghiệp, cô cũng yêu cầu chồng mình phải nỗ lực tương tự. Khi bảo vệ lòng tự trọng của chồng, cô cũng đủ hi sinh. Nếu chồng cô cư xử với cô không đến nỗi, dù không chăm sóc tỉ mỉ lắm, cô vẫn có thể chấp nhận. Nhưng về mặt tình cảm, chồng cô đã lừa gạt cô, khiến cô không thể chấp nhận được khi cảm thấy những gì mình bỏ ra không thu được kết quả tương xứng. Lòng tự trọng của cô lúc đó bị tổn thương.”
Cô ấy lập tức nói: “Đúng vậy, như vậy đối với tôi quá bất công.”
Tôi nói: “Cô xem, tình cảm trong câu nói này mãnh liệt như vậy, đã bộc lộ rõ bản tính của cô.
Thứ ba, nhìn từ bên ngoài, cô là một phụ nữ có lòng tự trọng không quá nhạy cảm. Dù kẻ khác nói gì, đàm tếu gì, cô