Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/834 lượt.
̉a đại thần, của đại thần...
Tô Nhiên nhìn chằm chằm ảnh chụp trên màn hình, nhìn lâu đến mức có điểm hoa mắt cũng không thấy cái này có chỗ nào đặc biệt, tựa hồ thật sự là một bức ảnh phong cảnh bình thường, cũng không có không cẩn thận lộ ra cánh tay hoặc là góc áo của đại thần để có thể tạo thành bùng nổ, cho nên lúc nhìn qua bên dưới con số bình luận vượt qua hai trăm, Tô Nhiên vẫn là có một chút kinh ngạc nho nhỏ.
A, đại thần đích thực là lực ảnh hưởng đã đến mức cho dù cập nhật một tờ giấy trắng thì fan hâm mộ cũng có thể nói thực xinh đẹp. Có chút cao hứng nho nhỏ cũng có chút phiền muộn nho nhỏ, bạn học Tô Nhiên yên lặng nhấp vào bình luận bên dưới mở ra xem.
Ban đầu là một fan nào đó gào to: ‘Ảnh chụp đẹp quá đi đại thần rất nhớ anh.’, càng về sau chính là các loại tưởng tượng không bờ bến, lại đến cuối cùng thậm chí còn có người chỉ ra một cại tên của một CV đại thần khác thu hút không biết bao nhiêu người mãnh liệt khóc gào kêu tự trọng, riêng đại thần từ đầu đến cuối cũng không có đáp lại cái gì.
Kỳ thật chuyện này cũng là trong dự kiến, lâu ngày yên lặng theo dõi đại thần, Tô Nhiên cũng có thể đại khái nắm được một ít thói quen, tỷ như sau mười hai giờ sẽ không cập nhật Weibo hoặc là xuất hiện, có thể là đi ngủ hoặc thoát mạng đi làm việc của mình.
Thời điểm tắt máy tính, Tô Nhiên hoảng hốt nhớ lại, tựa hồ đã một lần thấy qua cái tên kia rồi.
Mạc Ly.
CV Mạc Ly.
Tuy rằng đối với các CV đại thần bên ngoài cũng không chú ý bao nhiêu, nhưng mà đối với quá khứ đại thần đã nhận kịch truyền thanh cùng các hoạt động khác cũng có nghe qua nhiều, đại thần từng hợp tác với CV nào hoặc bạn bè tốt gì gì đó cũng coi như có chút hiểu biết.
Vị Mạc Ly sama này trong giới võng phối cũng tương đối nổi tiếng, bộ kịch thứ hai cho ra mắt chính là hợp tác cùng với Trì Quy, là một vở kịch truyền thanh Sad Ending [Anh không nói cho em biết'>, hai người cũng vì bộ kịch này diễn xuất tuyệt hảo, thanh danh lan truyền vô cùng rộng, nội dung kịch chính là tình yêu triền miên cảm động lại bi thương, mới làm cho quần chúng fan hâm mộ nổi lên tin đồn hai người có gian tình. Thật thật giả giả kỳ thật cũng không phải quá quan trọng, quan trọng là... thỏa mãn cảm giác bổ não yy vô hạn của quần chúng hủ nữ hủ nam. Còn có người vì cả hai lặp nên diễn đàn fan đặc biệt, đặt tên nghe qua liền có cảm giác CP mười phần: Trì Quy Mạc Ly.
Mạch thượng khai hoa Trì Quy, như ngọc công tử Mạc Ly.
Bất quá đợi cho Tô Nhiên hậu tri hậu giác bắt đầu thích nghe kịch truyền thanh rồi tiến tới âm thầm yêu thích đại thần Trì Quy, đã cách thời điểm hai người bọn họ công khai làm sáng tỏ cả hai chỉ là bạn bè cũng ước chừng nửa năm.
Nửa năm này hai người hình như không hợp tác phối vở kịch nào, cũng chưa từng đến thăm diễn đàn của nhau, tựa hồ có một số chuyện hai người tránh phát sinh một lần nữa.
Tô Nhiên cố ý kéo xuống cuối trang, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ miên man.
Thật sự là trì độn mà.
Hóa ra, hóa ra đại thần đã từng thích người khác a.
Mà người kia cũng hoạt động trong giới võng phối, một đại thần điều kiện vô cùng tốt.
Mạc Ly, Trì Quy, được rồi, tên mình tuyệt đối không thể gọi ra dễ nghe như vậy... Tên, ngoài ý muốn cũng ăn ý như thế.
Người kia, hẳn là rất tuyệt đi, tốt đẹp như thế cho nên mới được Trì Quy đại thần kính trọng vài phần.
Tách ra, là bởi vì không thích lẫn nhau, hay là...
A a a a a! Tô Nhiên mày rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì a, mặc kệ người ta thích hay không thì quan hệ gì đến mày a, mày một cái fan hâm mộ nho nhỏ chẳng lẽ còn muốn can thiệp cuộc sống riêng của thần tượng sao, yên lặng ủng hộ đi, có thể nào lại mong đợi được yên mến, định làm trò cười cho người ta sao!
Càng không nói đến, không nói đến bản thân đại thần còn không biết đến trên thế giới này còn có một người gọi Tô Nhiên, hơn nữa người này, ngay cả mặt mũi còn chưa từng thấy qua, nói gì đến hiểu biết về đối phương và đoạn tình cảm không nên có.
Nói trắng ra là, bởi vì thích giọng nói mà thích luôn chính mình, bất quá đã không phổ biến lại nông cạn, rốt cục cũng chỉ là một cái fan nho nhỏ của Trì Quy mà thôi.
Thật sự là... đủ rồi.
Ánh sáng chiếu đến tiểu Tô càng ngày càng nóng rực lên, chôn đầu thật sâu vào trên bàn.
Quả nhiên cái loại thầm mến này, thật sự là rất lãng phí dung lượng não mà.