Tổng Giám Đốc Cho Tôi Mượn Sinh Em Bé
Tác giả: Sheryl Nome
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 134883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/883 lượt.
i kia ôm vào trong lòng, cúi đầu hôn hôn khóe miệng đối phương, sau đó ánh mắt nháy cũng không nháy mà nhìn tiểu ngốc cả người đã giống y như con tôm nhỏ không biết phải làm sao.
“Tối hôm qua ngủ ngon chứ?”
“... Cũng, cũng tốt lắm.” Trừ bỏ hơn một tiếng lúc ban đầu căn bản tim đập vô pháp bình tĩnh, sau lại ngủ quả thật xem như an ổn, hương vị ngọt ngào.
“Vậy là tốt rồi.”
“Anh thì sao?”
Đối với đứa nhỏ theo bản năng mà hỏi lại, đại thần trực tiếp thể hiện làm ra đáp án.
Cúi đầu hôn lên gương mặt hiển nhiên bị vây trong nghi hoặc cùng chấn kinh, đồng thời tay yên lặng không một tiếng động lần xuống thắt lương đối phương.
“Học, học trưởng! Em, ân... ”
Trì Quy một bên vươn tay ôn nhu trấn an thân thể đã trở nên cứng ngắt của đối phương, một bên gần như bá đạo mà đem môi dán lên môi người dưới thân, ngăn chặn những lời tiểu ngốc sắp sửa nói ra.
Tinh tế mà qua lại duyện hôn mấy lần, nửa dụ dỗ nửa ép buộc rồi biến thành cùng đầu lưỡi đối phương chạm nhau, cảm giác được tiểu ngốc theo bản năng liều mạng né tranh, Trì Quy đại thần một tay ôm lưng cậu, một tay đưa ra phía trước đặt lên trán cậu, đầu lưỡi thong thả mà cường thế tiến sát từng bước, dần dần thổi quét khắp khoang miệng.
Hôn môi triền miên dần dần làm cho không khí trở nên có chút nóng rực, tiểu Tô Nhiên đại não trống rỗng vô pháp cự tuyệt, bất đắc dĩ hơi hơi nâng đầu lên tiếp nhận xâm lược của Trì Quy.
Rốt cục lúc tách ra, hai người đều là thở gấp chưa giảm, vẻ mặt mê loạn.
Thoáng bình tĩnh trở lại, Trì Quy xoay thân người cường ngạnh mà đem mặt đối phương chuyển tới nhìn thẳng mắt mình, ánh mắt nóng rực.
“Tiêu Nhiên, nếu hiện tại em cự tuyệt, vẫn còn kịp.”
“... ”
Trầm mặc một thời gian ngắn, đại thần rốt cục thấy tiểu ngốc quay đầu đem mặt vùi vào gối, lộ ra vành tai toàn bộ ửng hồng, đồng thời nghe thấy câu trả lời nhỏ như muỗi kêu mà gần như không thể nghe được - Ừm.
Cơ hồ là có chút vội vàng mà từ cổ tiểu ngốc hạ môi hôn, bàn tay qua lại ở thắt lưng đối phương, đem nút thắt áo ngủ của tiểu ngốc từng cái từng cái cởi bỏ, nụ hôn liền theo đó lan tràn dần dần đến phần bả vai lộ ra đã ửng hồng, tiếp đến xương quai xanh, đến ngực.
Đến lúc ngón tay Trì Quy nương theo gel bôi trơn tham nhập vào trong cơ thể mình, Tô Nhiên vẫn đang sống chết cắn môi rốt cục nhắm chặt hai mắt, từ trong lỗ mũi phát ra âm thành gần như khóc nức nở.
“Đừng cắn môi, tiểu Nhiên, đau liền nói cho anh biết. Không cần chịu đựng.”
“... Ân... a... ”
Rốt cục tiến vào, hai người cũng đã ra một thân mồ hôi, Trì Quy đem đứa nhỏ không ngừng rơi lệ ôm vào trong ngực không dám động, chỉ có thể liên tục hôn môi trấn an, hy vọng giúp đối phương giảm bớt đau đớn cùng khó chịu.
Hơi chút khôi phục tinh thần, Tô Nhiên mở to hai mắt, sau đó có chút phát run mà quay sang ôm lấy Trì Quy, thân thể căng thẳng ngầm đồng ý động tác kế tiếp.
Trì Quy đã không thể ẩn nhẫn hơn mà lập tức tiến hành động thân, lúc tiểu ngốc theo bản năng ôm chặt lưng của chính mình liền dùng miệng ngăn chặn nức nở tuôn ra từ miệng đối phương, trằn trọc hôn sâu.
Cuối cùng sau một cú tiến vào rồi phóng thích, Trì Quy nâng gương mặt tiểu ngốc nước mắt loang lỗ, vô cùng thành kính mà nói từng chữ một.
Tiểu Nhiên, anh yêu em.
Sau khi tắm rửa xong được ôm trở lại giường, Tô Nhiên cơ hồ là bay thật nhanh mà đem mình hung hăng tiến vào trong chăn, từ đầu đến chân quấn lại đến kín không còn kẽ hở.
Trì Quy nhìn bộ dạng tiểu ngốc quấn chăn thành một đoàn, sao đó dị thường ôn nhu mà đem cả người lẫn chăn ôm chặt.
Tô Nhiên tỉnh lại cũng đã là giữa trưa không sai biệt lắm, nói đúng ra, là bị Trì Quy hôn đến tỉnh.
“Dậy rồi? Anh có mua cháo, ăn một chút ấm dạ dày được không?” Không nhìn biểu tình xấu hổ và giận dữ trên mặt của tiểu ngốc, Trì Quy cười nói.
“... ”
“Đến đây, ngoan, ngồi dậy. Không phải xuống giường, liền ở chỗ này ăn luôn, được không?” Đại thần vừa nói một bên vừa vươn tay cẩn thận đem Tô Nhiên đỡ ngồi dậy.
Ăn cháo được gần một nửa, tiểu ngốc đột nhiên dừng lại nhìn Trì Quy, nhìn trong chốc lát sau lại cúi đầu, thanh âm có chút mơ hồ.
“... Anh trước kia cũng, cũng là đối với cậu ta tốt như vậy sao?” Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng bản thân đối với chuyện trước kia của đại thần, đích xác không thể nói là không chút để ý.
Không nghe thấy đối phương đáp lại, Tô Nhiên có chút chua xót mà cười cười tự giễu, t